Xem mẫu

  1. Phần 7 “Không sao” Anh khẽ nhún vai, rồi lại nhìn vào bìa, nhẩm đọc: “Truyền thuyết về địa ngục sơ kỳ văn minh nhân loại”, tác giả Heath Brown. May quá, chính tôi đang tìm cuốn này”. Có vẻ như chỉ mãi tìm tận đẩu tận đâu, ai ngờ nó ở ngay trước mắt, anh thấy như không dám tin ở mắt mình nữa, cứ lắc đầu hoài: “Tôi khổ sở đi tìm cuốn này, cứ ngỡ là người ta mượn, rồi làm mất. Nào ngờ cô lại tìm thấy nó” Nụ cười của anh rất tươi, bên má lại có cái lúm đồng tiền nữa. Anh lịch sự gật đầu: “Cảm ơn bạn nhé” Anh cầm cuốn sách đi ra, tà áo khoác đung đưa theo bước chân. Xuân Vũ đứng ngây ra, cứ như một cô gái mới lớn chưa mấy va chạm cuộc sống. Cô cúi đầu, hít thở sâu… sau vài giây ngập ngừng, cô can đảm chạy theo. Trong thư viện vang lên bước chân của Xuân Vũ, các phòng ốc cũ kỹ vọng ra những hồi âm lạ lùng. Cô chạy ra phòng đọc, thấy chàng trai đã bước đến bàn làm thủ tục mượn sách. “Chờ đã nào” Xuân Vũ gọi to khiến các bạn đọc ngồi đó phải ngẩng đầu lên nhìn, cô đành cười xin lỗi họ. Anh rất nhạy bén ngoảnh lại ngay và mỉm cười khi thấy Xuân Vũ. Anh hạ thấp giọng: “Này! Ở đây không được nói to. Có việc gì không?” Nhìn vào mắt anh cô hơi hồi hộp nên đành chỉ vào cuốn sách. Anh hiểu ra ngay: “A, cuốn sách này. Cô cũng định mượn à?” “Vâng, em đang rất cần nó. Anh nhường em trước được không?” Anh nhìn lại cuốn sách, nói có phần tiếc nuối “Heath Brown là nhà Nhân loại học nổi tiếng người Mỹ, cuốn này rất quan trọng đối với tôi. Nhưng em đã tìm ra nó thì em đọc trước là rất phải” Anh từ tốn đưa cuốn sách cho Xuân Vũ. Xuân Vũ cầm cuốn sách, cúi đầu nói: “Rất cảm ơn anh, anh ở khoa nào? Đọc xong em sẽ chuyển cho anh” Chàng trai mỉm cười: “Cứ đến khoa Mỹ thuật, hỏi Cao Huyền là được” “Cao Huyền?”
  2. “Hai chữ: núi cao và huyền diệu” Cao siêu, huyền diệu. Cái tên hay thật. Cô nghĩ bụng. Cao Huyền tủm tỉm: “Hôm nay em bắt anh phải trắng tay về rồi đây” Sắp đến giờ thư viện đóng cửa, phòng đọc lúc này chỉ còn có 2 người. Vị thủ thư đã giục họ ra về. Xuân Vũ nhanh chóng làm xong thủ tục mượn sách, rồi cầm cuốn sách rất khó tìm ấy rảo bước ra ngoài. Sáu giờ chiều, trời đã gần tối hẳn. Cô nhìn bầu trời mùa đông đầy mây xám, lại ngoái nhìn khu nhà thư viện âm u, nghĩ đến những dãy giá sách chẳng khác gì đám quan tài đang lặng lẽ ngủ say trong đó… Nếu có người coi đây là đề tài để làm phim kinh dị, thì chắc khán giả sẽ sợ mất vía. Cao Huyền bước đến, nhìn vào mắt cô, hỏi: “Đã bao giờ đêm khuya đến thư viện này đọc sách chưa? Sẽ rất thú vị đấy” Xuân Vũ lè lưỡi, nhăn mặt “Em đâu dám thế. Xin lỗi, trời tối rồi, em phải về đây” Nói xong cô chạy thật nhanh, mái tóc dài tung bay, không dám ngoái lại nhìn nữa. Cao Huyền nhìn theo bóng cô chìm dần trong màn đêm, má anh hiện rõ cái lúm đồng tiền nho nhỏ. Sau khi từ thư viện quay về, tim Xuân Vũ dường như đập nhanh hơn. Ngồi ăn cơm ở nhà ăn, mà tâm hồn cứ chơi vơi. Trở về phòng ở, thấy Tiểu Cầm cũng đã quay về. Văn Nhã thì đang ngồi thừ bên cửa sổ. Xuân Vũ thấy mệt mỏi, không còn sức đâu mà trò chuyện nữa, bèn ngồi vào 1 góc khuất, mở cuốn sách khó tìm ấy ra đọc: “Truyền thuyết về địa ngục sơ kỳ văn minh nhân loại”. Xuân Vũ chưa từng được nghe nói đến tác giả Heath Brown, tuy nhiên trước khi xảy ra sự kiện thôn vắng cô vẫn rất hứng thú với nền văn minh cổ đại và các chuyện thần bí. Thông thường, đây không phải là lĩnh vực mà các cô gái ham thích, nhưng Xuân Vũ từ bé đã mê Vệ Tư Lý, đã đọc quá nhiều tiểu thuyết của Nghê Khuông nên đầu óc chứa đầy những ý nghĩ viển vông, động trời. Nhưng cuốn “Truyền thuyết về địa ngục sơ kỳ văn minh nhân loại” thì quá sâu đối với cô, nhìn lướt vài trang đầu, cô không sao đọc tiếp được nữa. Có lẽ chỉ những vị ở chuyên ngành triết học mới đọc nổi. Trọng tâm của cuốn sách là các truyền thuyết về địa ngục ở thời kỳ đầu văn minh nhân loại, phần lớn là các truyền thuyết ở Chân Âu và Ấn Độ, các trang sách đều trích dẫn các điển cố, sự tích, có quá nhiều các thuật ngữ chuyên môn, chẳng khác nào những công trình khảo cổ học. Sách này đâu dành cho các cô gái. Khi Xuân Vũ đang cố đọc tiếp thì 1 tiếng thét vang lên khiến cô sợ sởn gai ốc. Tiếng thét của Văn Nhã. Cô bạn còm nhom đang sợ rúm người bên cửa sổ, cứ như vừa trông thấy ma. Tiểu Cầm lập tức đỡ bạn dậy, hỏi chuyện gì đã xảy ra. Xuân Vũ cũng nơm nớp bước đến bên cửa sổ, nhìn ra ngoài. Trong bóng tối, chỉ nhìn thấy mấy thân cây to, chứ không thấy gì khác lạ. Văn Nhã mặt trắng bệch thật đáng sợ, mồ hôi trán ròng ròng chảy xuống. Cô vừa đi
  3. vừa bò về giường của mình, nắm chặt tay Tiểu Cầm, miệng nói: “Con khỉ… con khỉ…” “Cậu nói gì thế?” Tiểu Cầm không hiểu là chuyện gì, chỉ biết vỗ vỗ vào lưng bạn. Con khỉ? Xuân Vũ lập tức nhớ đến bộ phim kinh dị nổi tiếng của Nhật Bản. Văn Nhã co ro ôm chặt hai vai, vẫn chưa thôi hết kinh hoàng, nói: “Mình nhìn thấy… ngoài cửa sổ… có con khỉ… nó nhe răng cười với mình”. “Cậu nhìn thấy 1 con khỉ ở ngoài kia?” Tiểu Cầm nói nốt cả câu của bạn “Ngoài kia có con khỉ nó cười với bạn ư?” Văn Nhã gật đầu lia lịa, và chỉ tay ra ngoài cửa sổ. Xuân Vũ mở toang cánh cửa, gió lạnh ùa vào căn phòng, cô lấy tay che miệng, ngó quanh. Tối quá, không nhìn thấy gì cả. “Trong trường Đại học sao lại có khỉ vượn được? Đêm hôm quá rét thế này, dù khỉ ở đâu chạy ra cũng phải chết cóng mới phải” Tiểu Cầm giúp Văn Nhã chỉnh trang mái tóc rối bời, nói nhỏ nhẹ. “Chỉ là ảo giác của cậu mà thôi!” “Không! Tuyệt đối không thể là ảo giác. Tớ nhìn thấy cnm khỉ đang bám trên cây, thật mà” Văn Nhã nói rất nghiêm chỉnh, hoàn toàn không có vẻ bịa chuyện. Xuân Vũ thì lắc đầu rồi đóng cửa lại. Cô biết, cái cây ngoài kia đã rụng sạch lá, và lại càng không có chuyện khỉ biết cười. Tiểu Cầm tiếp tục an ủi Văn Nhã, dỗ bạn ngủ đi, đừng nghĩ đến con khỉ gì gì nữa.Thế là tắt đèn ngủ cho sớm, ba cô gái với ba tâm trạng khác nhau. Bầu không khí trong phòng nặng nề như nằm trong quan tài. Xuân Vũ nằm giường tầng trên, chui trong chăn, nhắm mắt. Cô nghĩ đến chuyện đến thư viện chiều nay. Sao mình lại nghĩ đến chuyện ấy nhỉ? Cô thầm trách mình rồi gắng điều chỉnh tâm trạng, hít thở cho đều để mau chóng chìm vào giấc ngủ. Nhưng đúng lúc này tín hiệu tin nhắn đã vang lên. Cô vội cầm di động đưa vào trong chăn, chỉnh âm lượng đến mức cực tiểu, phải ghé sát tai mới nghe thấy. Màn hình màu xanh nhạt hiện lên số máy của đối phương gửi tin… Số xxxxx741111 Lại là số máy này? Xuân Vũ hơi chột dạ. Cô nhìn thời gian trên màn hình: đúng 12h đêm. Cô đã đoán ra nội dung tin nhắn: “Bạn đã vào tầng 2 địa ngục, rời khỏi sân sau của phủ Tiến Sĩ, hãy chọn: 1. Đại sảnh; 2. Tiểu lâu; 3. Địa cung” Xuân Vũ nhớ rồi, đúng thế, lúc nửa đêm qua nhắn tin, mình đã chọn sân sau của Phủ tiến sĩ thôn vắng, rồi bị đẩy xuống giếng, nghe được câu chuyện bi thảm của “điển thê’. Xuân Vũ không cần suy nghĩ, chọn luôn “Tiểu lâu”, rồi gửi tin nhắn số 2. Nằm chờ vài giây sau cô nhận được tin nhắn thứ hai:
  4. “Bước lên Tiểu lâu bạn sẽ thấy 1 căn phòng hơi sáng, nhấp nước bọt chọc thủng giấy dán cửa sổ nhìn vào, bạn sẽ thấy cây nến đang cháy, một cô gái mặc áo trắng đang ngồi bên bàn trang điểm” Xuân Vũ ngây nhìn mẩu tin nhắn, khoảng mờ tối trong chăn phía sau màn hình di động, rất giống ánh nến âm âm trong căn phòng cổ xưa. Tiếp đó cô lại nhận được tin nhắn: “Bạn sẽ thấy cô ta đang soi gương, khoan thai chải đầu, tay phải cầm lược tay trái vuốt mái tóc, ngàn sợi tóc huyền đổ xuống như 1 thác nước màu đen. Bây giờ cô ta quay đầu lại, nhìn thẳng vào mắt bạn, ánh mắt dữ dằn…” Trong thoáng chốc, Xuân Vũ đã cảm thấy trước mặt có đôi mắt ấy đang nhìn vào cô từ căn phòng cổ xưa, ánh nến nhợt nhạt hắt vào đôi tròng mắt bí hiểm ấy, hình như đang muốn nói với cô điều gì. Khi Xuân Vũ đang run rẩy trong chăn, bỗng cảm thấy cái giường chao đi, rất giống như mọi ngày Thanh U lên giường của mình. Chẳng nhẽ bạn ấy đã về? Đúng lúc ấy lại có tin nhắn nữa: “Bạn rất sợ nhưng không bỏ chạy, bạn đẩy cửa bước vào thì thấy trong phòng không có ai, chỉ có cây nến vẫn cháy, chiếu lên tấm bình phong bốn cánh sơn son, trên đó vẽ 4 bức tranh” Ký ức đáng sợ lại hiện ra, Xuân Vũ lắc lắc đầu nhưng không sao có thể quên đi được. Lại một tin nhắn gửi tiếp: “Nhưng rồi bạn lại nhìn thấy cô gái mặc áo trắng đang ở trong tranh trên bình phong, cô ta tên là Yên Chi” Khi đầu óc Xuân Vũ chực nổ tung thì âm thanh bài “Phá gió đông” của Châu Kiệt Luân lại vang lên, đó là tiếng chuông điện thoại di động của cô. Gần như đồng thời với tiếng chuông reo, cô nghe ngay. Có tiếng thở kỳ quái của đối phương, cứ thở sâu một hồi mà không nói gì. Xuân Vũ cố hạ thấp giọng: “Này, nói đi chứ? Ai đấy?” Sau vài giây, đối phương đã lên tiếng: “Chào cô Tiểu Chi, tiểu nữ là Yên Chi” “Tiểu Chi?” Xuân Vũ sững sờ, không kịp có phản ứng gì. Rồi chợt nhớ ra Tiểu Chi là nick name mà đêm qua mình mới công bố. Giọng cô gái này cũng rất quái dị, cô ta là cô gái trong tranh hay sao? So với “điển thê” hôm qua, thì Yên Chi còn có vẻ cổ điển hơn, cứ như là nhân vật cách đây vài trăm năm. “Cô đã từng nghe tiếng sáo đêm khuya chưa?” “Không! Xin đừng nói nữa. Tôi biết cô định kể cho tôi chuyện gì rồi” Đối phương im lặng một lát rồi cái âm thanh ấy lại đột ngột xuất hiện: “Tiểu Chi, người bạn thân nhất của cô chết rồi, đúng không?”
  5. Nghe đến đây Xuân Vũ lại thấy run sợ: “Sao cô biết?” “Đương nhiên tôi biết. Bạn cô tên là Thanh U” Giọng nói cực kỳ quái dị, không giống tiếng phát ra từ miệng con người. Xuân Vũ thấy kinh hãi, nhưng cô vẫn can đảm hỏi: “Cô biết Thanh U à? Tại sao cô ấy chết? Cô cho tôi biết với?” Đối phương hơi ngừng lại, rồi cất giọng lơ lớ chẳng ra nam cũng chẳng ra nữ, na ná giọng những người đổi giới tính Thái Lan. “Cắn lưỡi” Xuân Vũ bất chợt thấy miệng mình đắng ngắt, cô định nói, nhưng răng cô đã cắn phải lưỡi, đau điếng, suýt nữa thì cô kêu thét lên. Máy di động vẫn đang áp vào tai, vọng ra âm thanh lạ lùng: “Bây giờ cô đã biết nỗi đau đớn của Thanh U rồi chứ?” Xuân Vũ bất chợt không nói nên lời, chỉ khẽ cắn vào lưỡi mà đã đau kinh khủng, thế mà Thanh U lại cắn đứt lưỡi mình, thì bạn ấy đã phải đau đớn kinh khủng đến đâu. Khi Xuân Vũ thấm thía hiểu rõ, thì đối phương đã kết thúc cuộc đối thoại. Lúc này cô mới chú ý đến số máy gọi tới: vẫn là số xxxxx741111. Khi nỗi đau khổ về cái lưỡi nguôi ngoai, đầu cô tỉnh táo trở lại rất nhiều. Nhân vật ở đằng sau làn sóng điện thoại đó là ai? Lẽ nào là “điển thê” hoặc là Yên Chi trong tấm bình phong? Xuân Vũ vừa nghĩ đến đây thì tiếng tít tít lại vang lên. Đây là tin nhắn cuối cùng trong đêm nay. “Bạn đã đi qua tầng 2 địa ngục, bước vào tầng 3”
nguon tai.lieu . vn