of x

Biểu cảm về mãi trường xưa

Đăng ngày | Thể loại: | Lần tải: 0 | Lần xem: 1 | Page: 4 | FileSize: 0.11 M | File type: PDF
1 lần xem

Biểu cảm về mãi trường xưa. Dù năm tháng vô tình trôi mãi mãi có hay bao mùa lá rơi Thầy đã đến như muôn ngàn tia nắng sáng soi bước em trong cuộc đời. Đêm nay, bước chân em ngập ngừng từng bậc, từng bậc. Vẫn những thanh âm ấy, những lời nhạc trầm, buồn da diết, những lời nhạc thanh thản đến vô cùng khiến mọi nghĩ suy của em ngưng lại bên thềm ngập lút bóng tối. Em đã nghe những giai điệu ấy, ngỡ như một tiếng vọng xa xưa với rung cảm đằm sâu trong lòng. Ở đâu đó, miền.... Cũng như những tài liệu khác được bạn đọc chia sẽ hoặc do tìm kiếm lại và chia sẽ lại cho các bạn với mục đích tham khảo , chúng tôi không thu tiền từ bạn đọc ,nếu phát hiện nội dung phi phạm bản quyền hoặc vi phạm pháp luật xin thông báo cho chúng tôi,Ngoài tài liệu này, bạn có thể tải bài giảng,luận văn mẫu phục vụ tham khảo Có tài liệu download sai font không hiển thị đúng, nguyên nhân máy tính bạn không hỗ trợ font củ, bạn tải các font .vntime củ về cài sẽ xem được.

https://tailieumienphi.vn/doc/bieu-cam-ve-mai-truong-xua-bub5tq.html

Nội dung

tailieumienphi.vn xin giới thiệu đến mọi người tài liệu Biểu cảm về mãi trường xưa.Để giới thiệu thêm cho bạn đọc nguồn thư viện Tài Liệu Phổ Thông,Bài văn mẫu đưa vào cho học tập.Xin mời thành viên đang cần cùng xem ,Thư viện Biểu cảm về mãi trường xưa thuộc chủ đề ,Tài Liệu Phổ Thông,Bài văn mẫu được chia sẽ bởi bạn baivanmau tới các bạn nhằm mục tiêu tham khảo , thư viện này đã đưa vào chủ đề Tài Liệu Phổ Thông,Bài văn mẫu , có tổng cộng 4 trang , thuộc thể loại .PDF, cùng thể loại còn có ngữ văn phổ thông, văn mẫu lớp 9, tài liệu lớp 9, ôn thi văn lớp 9, bài giảng văn lớp 9 ,bạn có thể download free , hãy giới thiệu cho mọi người cùng nghiên cứu . Để download file về, đọc giả click chuột nút download bên dưới
Dù năm tháng vô tình trôi mãi mãi có hay bao mùa lá rơi Thầy đã tới như muôn vàn tia nắng sáng soi bước em trong cuộc đời, nói thêm là Đêm nay, bước chân em ngập dừng từng bậc, từng bậc, nói thêm là Vẫn các thanh âm đó, các lời nhạc trầm, buồn da diết, các lời nhạc thanh thoả tới cực kỳ khiến cho mọi suy nghĩ của em ngưng lại bên thềm ngập lút bóng tối, ngoài ra Em đã nghe các nhạc điệu đó, ngỡ như một tiếng vọng xa xưa với rung cảm đằm sâu trong lòng, ngoài ra Ở đâu ấy, miền, thêm nữa Biểu cảm về mãi trường xưa Dù năm tháng vô tình trôi mãi mãi có hay bao mùa lá rơi Thầy đã tới như muôn vàn tia nắng sáng soi bước em trong cuộc đời, ngoài ra Đêm nay, bước chân em ngập dừng từng bậc, từng bậc, thêm nữa Vẫn các thanh âm đó, các lời nhạc trầm, buồn da diết, các lời nhạc thanh thoả tới cực kỳ khiến cho mọi suy nghĩ của em ngưng lại bên thềm ngập lút bóng tối, tiếp theo là Em đã nghe các nhạc điệu đó, ngỡ như một tiếng vọng xa xưa với rung cảm đằm sâu trong lòng,còn cho biết thêm Ở đâu ấy, miền cảm xúc về thầy trong em dâng đầy các kỷ niệm, nói thêm là Và em đã đi tìm, tìm giữa bát ngát các ca từ trong trẻo để gởi tới thầy với
  1. Biểu cảm về mãi trường xưa Dù năm tháng vô tình trôi mãi mãi có hay bao mùa lá rơi Thầy đã đến như muôn ngàn tia nắng sáng soi bước em trong cuộc đời. Đêm nay, bước chân em ngập ngừng từng bậc, từng bậc. Vẫn những thanh âm ấy, những lời nhạc trầm, buồn da diết, những lời nhạc thanh thản đến vô cùng khiến mọi nghĩ suy của em ngưng lại bên thềm ngập lút bóng tối. Em đã nghe những giai điệu ấy, ngỡ như một tiếng vọng xa xưa với rung cảm đằm sâu trong lòng. Ở đâu đó, miền cảm xúc về thầy trong em dâng đầy những kỷ niệm. Và em đã đi tìm, tìm giữa mênh mông những ca từ trong trẻo để gửi đến thầy với tâm niệm: “Cuộc đời này gặp nhau là hạnh phúc”. Những cử chỉ chăm sóc nhỏ thôi của cô giáo nhưng cũng đủ để học trò nhớ mãi. ] Hai năm trôi qua, quãng thời gian ấy quá dài để dòng đời bộn bề khiến người ta quên đi gương mặt nhau. Nhưng em tin, thầy vẫn có thể nhận ra khuôn mặt em trong bao thế hệ học trò ngày đó.
  2. [ Em không giỏi giang, không đặc biệt thậm chí không hương sắc như những nữ sinh khác thầy từng dạy. Em hiền, hiền như một cây viết, im lặng và mệt mài đổ từng giọt khô hanh giữa mùa đông năm ấy. Có lẽ vì thế, em nhận được sự quan tâm từ thầy hơn bao giờ hết để đến bây giờ, bước chân em đi có vấp, cõ ngã, có đau, có khi chệch choạc, cương quyết, lúc yếu đuối, vội vàng thì những lời thầy dạy ngày nào còn khắc sâu trong từng rãnh nhớ. Đón nhận cái se lạnh của thời khắc chuyển mùa - thời khắc trút bỏ cái vàng rơi rớt cuối thu để chìm vào tĩnh lặng của mùa đông, em lại chợt ngỡ ngàng khao khát ngắm nhìn châu Úc rộn ràng sắc nắng nơi thầy đang làm việc. Thầy mãi mãi là ánh sáng, những tia nắng diệu kỳ đã đến bên và soi bước em đi. Em thầm cảm ơn thầy đã dìu dắt em, có mặt bên em để em hiểu tình người mang đầy ý nghĩa như phần mềm thầy dạy. [ Góc nhỏ nơi em ngồi với tấm bảng con trắng tinh vẫn in bóng gương mặt và bàn tay thầy. Phòng học ấy giờ không hội tụ đầy đủ những gương mặt cũ xưa đã từng hồn nhiên tươi cười mỗi lần thầy phát âm tiếng Anh, không còn dáng thầy, không còn những cái nheo mày nhẹ nhàng khi em mắc những lỗi lập trình… Thế nhưng thời gian lại đong đầy trong mắt em bóng hình, giọng nói và những ân cần thầy để lại cho tất cả mọi người. [] Có mấy ai trong lớp quên được những bài tập làm thêm thầy luôn gửi kèm một lời động viên “Đứa nào làm tốt thầy có thưởng. Cố lên để thành Bill Gates! Đứa nào chưa hiểu… thì hỏi nhé!”. Mỗi lần mở mail ra nhận bài là một lần nhận thấy lòng thầy lo cho lớp nhiều, nhiều lắm.
  3. Đâu chỉ có thời gian chạy, thầy cũng chạy mệt nhoài để theo từng đứa chúng em. “Thầy ơi, em hỏi”, “Thầy ơi, lỗi này là lỗi gì”, “Thầy ơi, giúp em”, “Thầy ơi, thầy ơi”... bấy nhiêu cái miệng là bấy nhiêu tiếng gọi thầy thân thương mà lớp dành cho thầy. Mỗi một cái đầu là một bộ máy đầy sáng tạo khiến thầy phải làm việc không ngừng nghỉ. Vậy mà, con người cao quí ấy vẫn cười ngay cả khi 10h đêm còn có đứa hỏi bài. Những ngày tháng đó, với em, là những ngày hạnh phúc và vui nhất, niềm vui ấy đọng thành những giọt kỷ niệm và nuôi lớn một tình cảm trong em cho đến bây giờ. Ngày thầy nghỉ dạy, cả lớp đến trung tâm ai ai cũng hỏi vì sao? Ai ai cũng buồn! Em đã từng trách thầy “Đem con bỏ giữa chợ người” dù trong lòng em đã rơi lệ cho lần chia xa ấy. Tất cả vì tốt cho em, tốt cho thầy, cho một tổ ấm gia đình - nơi thầy là niềm ngưỡng vọng của những đứa trẻ. Mùa đông này sẽ lạnh gấp ngàn lần mùa đông năm ấy khi em không còn nhận áo thầy mặc những khi trời đổ lạnh, hắt buốt giá xuống mặt đường, không còn dáng thầy bên cạnh hướng dẫn những thuật toán thông minh, không còn những thanh âm trầm ấm mỗi buổi thầy giảng, không còn ánh mắt và sự lo Ở nơi xa xôi ấy, em mong nắng vẫn vàng lên rực rỡ. Em lặng lẽ ao ước cho con người đang miệt mài đèn sách ấy được rộn ràng hái những mùa vui về bên gia đình. Có lẽ, khi mọi khoảnh khắc ngập tràn hạnh phúc trôi đi, điều cuối cùng ám ảnh và đọng lại trong em vẫn là những cảm xúc thiêng liêng đã soi sáng cuộc đời em. Thầy ơi, em muốn nói trong trang sách quãng đời sinh viên của em, trong mối tình đầu của em, trong tình yêu cuộc đời, trong nỗ lực con đường em đi “có ánh sáng
  4. con người thầy cao đẹp”. Cảm ơn thầy, cảm ơn anh đã đi bên em trong những bước đi đầu đời:
819873

Sponsor Documents


Tài liệu liên quan


Xem thêm