Xem mẫu

  1. Phòng riêng - Cơ hội để trẻ có thể tự hoàn thiện nhân cách Xem trên tivi, thấy người phương Tây thường để con cái ngủ trong phòng riêng từ khi mới lọt lòng, nhiều bà mẹ Việt Nam rất phản đối: ”Như vậy sẽ làm giảm sự ràng buộc, làm lỏng lẻo mối quan hệ giữa cha mẹ và con cái…” Rồi vì điều kiện kinh tế, nhiều gia đình ngày ngày vẫn cùng sinh hoạt chung trong một căn phòng chung. Những đứa trẻ vẫn lớn lên, nhưng… Có một bạn nhỏ tâm sự như sau: “Gia đình bạn cùng sống chung với nhau trong một căn phòng nhỏ chỉ đủ chỗ kê một chiếc giường. Những bất tiện dần dần nảy sinh khi bạn đó lớn lên. Một cách vô thức, bạn ấy thấy sợ những người bạn trai, sợ bóng tối. Bạn ấy không thể chịu nổi khi nhìn thấy những cảnh âu yếm dù chỉ là trên màn ảnh, và nghiêm
  2. trọng hơn, bạn ấy dần đánh mất sự kính trọng và thân tình với cha mẹ. Tất cả chỉ vì có lần bạn tỉnh giấc giữa đêm và đã nhìn thấy những cảnh mà có lẽ ra bạn không nên nhìn thấy. Không dám nói với ai, bạn dần trở nên suy nhược, xanh xao.” Không thể coi đó là chuyện nhỏ Đó chỉ là tâm sự của một bạn nhỏ, nhưng lại đặt ra một vấn đề không nhỏ chút nào. Nó không chỉ lliên quan đến thói quen sinh hoạt gia đình của người Việt, mà còn đặt ra một vấn đề mới về quan niệm “riêng tư, cá nhân”, cũng như sự độc lập tối thiểu mà mỗi người cần có. Rốt cuộc thì có nên cho trẻ ở phòng riêng hay không và bao nhiêu tuổi thì cho trẻ ngủ riêng? Nên hay không nên? Có nhiều ý kiến cho rằng nếu tách rời trẻ khỏi người mẹ quá sớm thì đứa trẻ lớn lên sẽ không quấn quít với người mẹ, ít cởi mở và không tình cảm. Cũng có quan điểm cho là không nên cho trẻ làm quen với khái niệm “một mình” khi còn nhỏ, trẻ sẽ vì sợ bóng tối mà trở nên nhút nhát, cô độc, hoặc vì quen sống một mình mà ít hòa đồng, không có tinh
  3. thần trách nhiệm đối với những công việc chung. Tất cả những ý kiến trên không phải là không có lý. Nhưng nếu lật lại vấn đề, ta có thể nhìn nhận việc nên có phòng riêng cho trẻ dưới một con mắt khác. Khi trẻ còn quá nhỏ, ta có thể cho trẻ ngủ cùng cha mẹ để người mẹ tiện chăm lo giấc ngủ cho trẻ, cũng như tạo cơ hội cho trẻ được hưởng những vuốt ve, âu yếm, điều đó rất có lợi cho sự phát triển tâm hồn và nhân cách tẻ sau này. Tuy nhiên, đến một độ tuổi nhất định, thường là 4-5 tuổi, trẻ em đã bắt đầu có một nhận thức tương đối hoàn chỉnh về thế giới và những sự vật chung quanh. Trẻ bắt đầu có xu hướng không chỉ coi những vuốt ve âu yếm, những lời ru là những biểu hiện duy nhất của tình yêu thương nữa. Chúng bắt đầu có những quan điểm riêng, những cách nhận thức và lý giải vấn đề riêng. Vì thế, đây cũng chính là giai đoạn cha mẹ nên đặt những viên gạch đầu tiên cho sự hình thành nhân cách mạnh mẽ, tự lập cho con mình. Do đời sống ngày một cao, trẻ em ngày nay có trí thông minh và ý thức hiểu biết phát triển rất sớm. Rất có
  4. thể một bé gái 5 tuổi chỉ vào một cảnh trên tivi và khoe với người khác rằng em cũng đã từng nhìn thấy bố mẹ “giống như thế”, và điều này rất bất lợi cho sự hình thành những cảm nhận về giới tính của trẻ sau này. Nhiều bậc cha mẹ thường lựa chọn thời điểm trẻ bước vào lớp 1 để cho trẻ bắt đầu ngủ riêng. Đây là thời điểm có tính chuyển giao nên việc có phòng riêng, được ngủ riêng khiến cho trẻ cảm giác mình như là người lớn, bắt đầu phải cư xử như người lớn. Điều này sẽ khích lệ trẻ rất nhiều trong việc bộc lộ cá tính riêng, sự tự tin và độc lập của mình. Trao cho con một không gian riêng, bạn đồng thời tạo cho trẻ một tinh thần trách nhiệm về những việc “của mình”, chuẩn bị cho trẻ về mặt tâm lý về việc trẻ có thể phải đối diện với những khó khăn của chính mình sau này. Kinh nghiệm cho thấy, những đứa trẻ sống riêng phòng từ nhỏ sau này rất dễ thích nghi và vượt qua khó khăn khi sống trong ký túc xá hay đi du học. Trẻ càng lớn lên, nhu cầu có một không gian riêng càng tăng. Lúc này phòng riêng của con bạn giống như một thế giới mà mới nhìn tưởng như tách rời khỏi tầm kiểm soát của cha mẹ, trong đó, con bạn giấu kín những
  5. tâm tư, tình cảm, sở thích và những bộ quần áo hợp gu. Tuy nhiên, nếu bạn biết cách lọt vào thế giới riêng này thì đó cũng chính là lúc bạn có thể kiểm soát sự trưởng thành của con trong khi vẫn tôn trọng sự riêng tư của một – thành – viên – bình - đẳng trong gia đình. Bạn không nên lo sợ rằng tạo cho trẻ một không gian riêng, tôn trọng sự riêng tư ấy thì sẽ làm cho trẻ sống khép kín, không cởi mở hay thiếu tinh thần trách nhiệm. Bạn có thừa phương pháp để khiến con bạn có thể khắc phục những nhược điểm đó. Hãy tạo ra nhiều giờ phút cả nhà cùng quây quần xem phim, ăn cơm tối, chơi trò chơi và vui cười. Bạn hãy phân công cho con một số việc nhất định để con bạn có những trách nhiệm chung với gia đình, đồng thời bạn cũng yêu cầu con đảm bảo vệ sinh cũng như sự gọn gàng trong không gian riêng của chúng. Nếu bạn có hai con trai hoặc hai con gái thì có thể để các cháu ở cùng phòng với nhau. Điều này không những khiến anh chị em trong gia đình thân thiết với nhau hơn mà còn khiến trẻ tập thích nghi và hòa đồng khi phải sống chung với những người khác cùng tầm tuổi với mình. Đôi lúc có cãi vả và việc các con bạn
  6. giải quyết những bất đồng đó chính là cách để trẻ hình thành nên tính cách ôn hòa và khả năng kiềm chế bản thân. Ngoài việc có thêm một người bạn để tâm sự, người anh hoặc em ở chung phòng sẽ giúp hai anh em bổ sung tính cách cho nhau từ đó phát triển hoàn thiện hơn. Phòng ở, nơi trẻ hoàn thiện tính cách Khi con bạn còn nhỏ, bạn có thể giúp con trang trí phòng và sắp xếp đồ đạc, nhưng cũng nên tham khảo ý kiến của con. Màu vôi hoặc giấy dán tường nên là những màu tươi sáng, trẻ trung như màu xanh da trời, màu hồng hay vàng… Rèm cửa, chăn, ra, gối, nệm nên may bằng những loại vải có màu sặc sỡ, tươi vui để gợi cảm giác nghịch ngợm, thoải mái nhưng không nên có màu sắc sáng vì chúng rất dễ bôi bẩn. Tốt nhất là may bằng vải kẻ carô, hoặc in hoa với gam màu nóng. Những hình trang trí trên tường nên là những nhân vật cổ tích, hoặc hoạt hình nhưng bạn nên cho trẻ lựa chọn. Điều quan trọng nhất cho căn phòng trẻ lứa tuổi này là hệ thống đèn. Bạn hãy lắp một chiếc đèn ngủ nhỏ tỏa ánh sáng mờ suốt đêm để trẻ có cảm giác an tâm. Nếu con bạn đã bước vào tuổi dậy thì, tức là ở độ tuổi cấp
  7. II, thì bạn hãy mạnh dạn nhường quyền trang trí và sắp xếp cho con mà chỉ đứng ở vai trò “quan sát viên” và cố vấn mà thôi. Hãy đồng ý quét vôi màu mà con bạn chọn, may rèm cửa màu mà con bạn nhìn vào là thấy thoải mái nhất. bạn có thể góp ý những điều mà bạn cho là không nên, nhưng cũng đừng phản đối quyết liệt nếu thấy con bạn treo la liệt trên tường hình ảnh của những ngôi sao ca nhạc hay diễn viên. Đó chỉ đơn thuần là sở thích mà thôi. Bạn hãy nhắc nhở con thường xuyên dọn dẹp phòng riêng của mình, nhưng cũng đừng vội mắng mỏ nặng lời nếu thấy con mình bỏ sách vở bừa bộn trong phòng. Suy cho cùng, đó là không gian riêng của con bạn, có thể con bạn thấy dễ chịu trong sự bề bộn có trật tự đó, dĩ nhiên là theo một trật tự mà chỉ có con bạn hiểu. Có thể bạn không tin nhưng chỉ cần 5 giây, con bạn đã có thể tìm được quyển sách chúng cần trong đống sách vở bừa bộn mà bạn tưởng phải mất đến 2 tuần để dọn dẹp được nó. Cuối cùng, nếu đã coi đó là phòng riêng của con thì nên tôn trọng tính chất riêng tư đó. Nếu con bạn mà phát hiện ra tủ quần áo bị kiểm soát hay cuốn nhật ký bị đọc trộm trong lúc chúng vắng nhà, thì bạn
  8. phải mất nhiều năm để lấy lại lòng tin của các con mình đấy. Còn nếu nhà bạn chỉ có một phòng để sinh hoạt chung thì sao? Bạn hãy tìm một góc nào đó trong nhà, xa chỗ ngủ của bố mẹ càng tốt, kê một vạt giường hoặc đệm cho con. Đó có thể là một cái giường gấp hoặc một tấm nệm có thể xếp lại được. Bạn cũng có thể “không gian hóa ” nơi đó bằng một cái tủ hoặc mộ tấm rèm vải. Khi mọi thành viên trong gia đình đều có một không gian riêng thì nhiệm vụ của bạn lúc này là phải làm sao để biến những bữa cơm chiều, những lúc cả nhà cùng xem TV thành những giờ khắc sum họp, những giờ sinh hoạt chung đầm ấm. Nếu các con bạn đều có phòng riêng, nhưng lại thích ngồi chơi với cha mẹ ở phòng khách hơn là phòng mình thì bạn quả là một người mẹ tuyệt vời.