Xem mẫu

  1. Nhân v t T u trong múa r i nư c Tr i qua nhi u năm, ngư i Vi t Nam t ch n cung ình cho n các làng m c nông nghi p nghèo nh t, ai ai cũng yêu m n chú T u và coi T u là con r i quan tr ng nh t. T u là linh h n c a r i nư c, là c u n i gi a ngư i bi u di n và ngư i xem. T u ư c làm to hơn t t c các con r i khác, m c dù n u d a vào cách tóc trái ào thì T u m i ch kho ng b y, tám tu i. Chú T u thân hình tròn trĩnh, da tr ng h ng và lúc nào cũng tươi cư i. Chú óng kh
  2. l b ng c và b ng ph . Tay chú vung v y, cái u quay nghiêng quay ng a khi chú trêu ch c khán gi . Trong ch Nôm, “t u” có nghĩa là “ti ng cư i”. T u là nhân v t táo báo, luôn luôn di u c t, ch nh o. Trong các v di n, T u là ngư i m màn, ngư i bình lu n, ngư i k chuy n, và là ngư i ch trích quan l i tham nhũng. 1 s phư ng r i, chú T u là ngư i ph t c ho c châm pháo. M t s ngư i coi T u là tên mõ làng hay giúp các c già, có ngư i nghĩ T u là ngư i i m l n, m trâu, m bò, ngư i khác l i nói T u có cô v xinh x n và h p d n. T t c các phư ng r i u dùng T u làm nhân v t m màn, tuy r ng n i dung gi i thi u c a m i phư ng khác nhau. Gi ng như trong nhà hát Hy L p, T u b t u bu i bi u di n b ng cách khu y ng khán gi : “ Bà con ơi nhanh chân vào ch i nào! Bà con mu n xem gì nào?”.
  3. Bài hát m màn tiêu bi u nh t c a T u Nguy n Văn Tư c, thu c phư ng r i Chàng, xã Chàng Sơn, huy n Th ch Th t, t nh Hà Tây là con trai c a c u trư ng phư ng r i nư c. Ông s h u m t b sách g m b n quy n b ng ch Hán v phư ng Chàng, do cha ông truy n l i. B sách này v n do m t ông giáo làng, cũng là ngư i vi t k ch b n c a phư ng r i vi t cách ây ã 100 năm. Sách ghi chép các lu t l i v i ngư i trong phư ng r i, các tích truy n, các v di n, các bài hát và c các bài giáo u c a T u: “Xin kính chúc các v khán gi và m i ngư i an khang, h nh phúc. Gi ã n lúc b t u câu chuy n, m t câu chuy n t ngày x a ngày xưa, ã lâu l m r i. C xanh c ã ph t! Lính ã x p thành hai hàng
  4. ngay ng n ch s n hai bên c nh ám ng a ang nh y d ng lên, àn voi ng s ng s ng như núi. Nh ng h ng sung ch còn i châm ngòi l a là g m lên ti ng r ng h y di t. Nhưng i ã! Nhìn kìa! Trên không trung b y tiên n ang múa lư n tưng b ng. Bên dư i có m t ti u phu, m t nông dân, m t th d t và m y ngư i ánh cá. Trong xư ng úc ng m t ngư i àn ông ang úc chuông và tư ng. Nh ng nhà sư và ám ngư i m o ang th p hương kh n vái. Nh ng ngôi chùa và ình tuy t p. Hãy nhìn m t nư c cho th t kĩ! Nhìn con lân, con rùa, con phư ng! Nhìn con chu t, con r ng, con r n! Ai n y tr già u nóng lòng ch i. L i c a thánh th n ư c theo dõi t ng ch . Các nhà thơ nói r ng: “ ông con, có a v trong xã h i là nhà có phúc, có l c” “Có tài, có may m n s th lâu” “Anh ch em ơi, n i tr ng phách lên nào!”