Xem mẫu

  1. Ngư Trường Kiếm - Hồi 20 : Hung tin tây thiên xuấtVô nhãn quy cố hương Về đến Lạc Dương, Kiếm Vân cho họp hội đồng trưởng lão Cái Bang và tuyên bố đưa gia quyến trở về cố quận Giang Tây. Chỉ năm tháng sau, Liễu gia trang đã được xây dựng lại trên nền cũ, cạnh giòng sông Cảm. Kiến trúc giống hệt như thời Luân Kiếm Liễu Kính Trung còn sống. Đại Lực Cái Tô Tháo cùng hai vị Phi Ma cũng từ chức, đưa Xuyên Vân Tiên Tử Lưu Trinh về lò gốm cũ, chỉ cách Liễu gia trang mười dặm. Tóm lại, trừ Võ Lâm Chí Tôn phải ở lại Hà Nam để đảm đương chức minh chủ, thân quyến của Kiếm Vân đều tề tựu cả ở Giang Tây. Sự có mặt của phò mã điện hạ đã khiến bách tính mấy tỉnh Giang Nam mừng rỡ, nhưng lại khiến trăm quan địa phương lo ngay ngáy. Chẳng ai bảo ai mà họ đều trở thành những vị mệnh quan thanh liêm, mẫn cán, thương dân còn hơn con đẻ. Nhờ vậy, nền hành chính bớt hà khắc, lê thứ ít gặp cảnh cường hào ác bá. Tuy nhien, cũng có một vài người vác sớ đến kêu oan. Ngư Trường Kiếm Trang 1
  2. Kiếm Vân tránh tiếp, giao cho Vĩnh Sương công chúa đứng ra giải quyết. Nàng cũng là người đầy nhiệt huyết nên mọi việc đều thỏa đáng. Nhất là có sự cố vấn của Nan Đề lão nhân. Cuộc sống nhàn hạ khiến Kiếm Vân buồn chán. Ngay cả việc luyện võ hằng ngày cũng trở thành vô nghĩa. Giờ đây, chàng là người có võ công cao siêu nhất võ lâm. Ví như kẻ khổ công trèo lên đỉnh Thái Sơn, đến nơi nhìn quanh chỉ thấy có một mình mình và sợ cô độc vô cùng. Năm nữ nhân tuyệt thế cùng đàn con thơ cũng không an ủi được nổi cô đơn trong lòng chàng. Kiếm Vân khao khát được vẫy vùng, được chạm trán những cường địch hùng mạnh hơn chàng, được lao vào nguy hiểm để đem ba thước gươm thiêng tạo phúc cho bá tánh. Chàng vẫn gượng cười nhưng uống rượu hơi nhiều. Nan Đề lão nhân cười bảo: - Vân nhi đừng tưởng võ lâm sẽ mãi thanh bình khiến thanh Ngư Trường Kiếm kia rỉ sét. Ta đoán rằng chỉ trong vòng tháng này phong ba sẽ lại dấy lên. Đôi mắt Kiếm Vân bừng sáng, chàng ngượng ngùng nói: - Đồ nhi còn quá trẻ nên cảm thấy mình về hưu hơi sớm. Thực ra cảnh chém giết nào có hay ho gì? Ngư Trường Kiếm Trang 2
  3. Nam Cung Sách nghiêm giọng: - Đêm qua, lão phu xem thiên văn phát hiện sao hung tinh Không, Kiếp, Kình, Đà sáng rực ở hướng Tây. E rằng Thanh Hải Long Vương sẽ gặp khó khăn. Kiếm Vân kinh hãi: - Nếu vậy đồ nhi phải đi Thanh Hải ngay mới được. Nam Cung Sách bùi ngùi lắc đầu: - Trễ lắm rồi! Long Vương đã hết tuổi trời, ngươi có đi cũng không cứu được. Hơn nữa, hung tinh kia đang di chuyển dần vào trong cung, có lẽ tai họa sẽ phát khởi ở vùng Cửu Châu. Vân nhi phải ở lại để đối phó mới xong. Kiếm Vân cau mày: - Ân sư! Chẳng lẽ trong võ lâm lại còn có người giỏi hơn Thanh Hải Long Vương nữa sao? Nan Đề lão nhân vuốt râu khề khà: - Thiên hạ thiếu gì kỳ nhân dị sĩ, chẳng qua chưa đủ nhân duyên để xuất hiện đấy thôi. Bản thân ngươi mấy lần ngộ kỳ duyên thì người khác cũng có thể. Cộng thêm chút ít tham vọng là giang hồ nổi sóng ngay. Kiếm Vân lo lắng cho nghĩa phụ nên cho gọi Truy Phong Cái Viên Long. Gã Ngư Trường Kiếm Trang 3
  4. được Cái Bang giao trọng trách chỉ huy năm mươi cao thủ phòng vệ Liễu gia trang. Viên Long rất vui mừng được kề cận thái thượng bang chủ. Dù không có nghĩa sư đồ nhưng Kiếm Vân vẫn tận tình dạy dỗ họ Viên và các cao thủ hộ viện. Viên Long lên đến, cung kính chờ lệnh. Kiếm Vân bảo gã: - Ngươi mau đưa tin hỏa tốc về tổng đàn, nhờ Tư Mã bang chủ hỏi thăm tin tức Thanh Hải Long Vương. Đồng thời, phi báo cả cho Hàn minh chủ và các phái đề phòng cường địch. Viên Long lãnh lệnh đi ngay. Nhưng chỉ sáu ngày sau, tin dữ đã bay về: Thanh Hải Long Vương tỷ võ với một lão Lạt Ma và đã bị đả bại. Đối phương là Xá Lợi Tỳ Khưu, sư đệ của Đại Lai Hoạt Phật. Lão ta mới bẩy mươi tuổi nhưng đã luyện thành Ngũ Sắc Xá Lợi Thần Công và Liên Hoa Thần Chưởng. Kiếm Vân hỏi Nan Đề lão nhân: - Ân sư! Xá Lợi Ngũ Sắc Thần Công và Liên Hoa Thần Chưởng lai lịch thề nào? Nam Cung Sách thở dài đáp: - Hai môn công phu ấy là tuyệt học tối thượng của Phật Môn Tây Tạng. Giờ đây Xá Lợi Tỳ Khưu đã có tấm thân Kim Cương bất hoại và chưởng pháp lợi hại Ngư Trường Kiếm Trang 4
  5. nhất thế gian. Hàn Phụng Hương lo lắng hỏi: - Bẩm ân sư! Chẳng lẽ trên người lão không còn nhược điểm nào nữa sao? - Có chứ! Đó chính là đôi mắt. Vĩnh Sương công chúa nhăn mặt: - Mục tiêu nhỏ như vậy làm sao đả thương được? Kiếm Vân thản nhiên bảo: - Ngày nào Xá Lợi Tỳ Khưu tiến vào Trung Thổ, chúng ta sẽ có dịp chiêm ngưỡng thần công Kim Cương bất hoại. *** Từ đó, Kiếm Vân ngày ngày khổ luyện võ công với một niềm hứng khởi ngút ngàn. Chàng không còn cảm giác tịch mịch, cô đơn vì đã có mục tiêu để vượt qua. Chàng vui mừng vì mình chẳng phải là thiên hạ đệ nhất nhân. Lại một mùa xuân nữa trôi qua êm đềm đầy hoan lạc. Mãi đến đầu tháng hai, Kiếm Vân mới nhận được thư của Thiên Nhất Thần Tăng, phương trượng Thiếu Lâm Tự. Ông báo tin rằng Xá Lợi Tỳ Khưu đã chính thức gửi thiệp đến Tung Sơn, hẹn ngày rằm sẽ đến quan chiến. Ngư Trường Kiếm Trang 5
  6. Nan Đề lão nhân lập tức dẫn Kiếm Vân, hai vị Phi Ma lên đường đi Hà Nam. Kiếm Hồng đã lên năm và rất ngoan nên Phụng Hương cũng đi theo Kiếm Vân. Trưa ngày mười hai, năm người đã có mặt ở tổng đàn võ lâm Tung Duơng. Võ Lâm Chí Tôn Hàn Thiên Đông vui mừng đón tiếp. Hàn minh chủ nói ngay: - Lão phu đã cho người sang tận Thanh Hải điều tra, được Long Vương cho biết rằng Xá Lợi Tỳ Khưu quả thực đã luyện thành tấm thân bất hoại. Khương lão huynh đã đánh trúng lão mười chưởng mà không thể đả thương được. Ngược lại, Long Vương trúng ba đòn Liên Hoa Thần Chưởng đã rỉ máu miệng. Ông dặn dò Kiếm Vân phải thận trọng. Kiếm Vân vui vẻ gật đầu: - Tôn tế chẳng dám khinh xuất, nhưng đã có Mảng Xà Kim Giáp hộ thân, chắc không đến nỗi. Nan Đề lão nhân nghiêm sắc mặt: - Ngươi đã một lần suýt chết dưới độc chưởng của Trường Tu Đại Pháp Sư mà còn ỷ vào bảo giáp nữa sao? Liên Hoa Thần Chưởng lợi hại hơn rất nhiều, đừng coi thường mà uổng mạng. Hàn minh chủ đỡ lời: Ngư Trường Kiếm Trang 6
  7. - Lần này Xá Lợi Tỳ Khưu đến khiêu chiến Tung Sơn, đương nhiên Thiếu Lâm Tự phải dốc hết lực lượng đẻ bảo toàn thanh danh. Nghe nói bốn vị trưởng lão trăm tuổi sẽ xuất quan đối phó với Tỳ Khưu. Như vậy, chưa chắc đã đến lượt Kiếm Vân. Đại Lực Phi Ma Tô Tháo cười ha hả: - Giá như lão Lạt Ma kia chấp nhận xa luân chiến, tại hạ cũng muốn thử vài chiêu xem sao. Vạn Độc Ma Quân cũng nói: - Chẳng hiểu lão ta có sợ độc không nhỉ? Nan Đề lão nhân cười đáp: - Tất nhiên là có! Nhưng vấn đề ở chỗ là làm sao đưa được chất độc vào người lão ta. Sáng ngày rằm tháng tư, bọn Kiếm Vân kéo đến núi Tung sơn. Không phải chỉ có bọn chàng mà các phái bạch đạo đều có mặt. Tổng cộng không dưới hai trăm người. Lên đến chùa, họ được Thiên Nhất Thần Tăng đón tiếp trọng thể, mời tất cả vào trai đường. Đây là nơi dùng bữa của cả chùa nên rất rộng rãi. Ngư Trường Kiếm Trang 7
  8. Thiên Nhất Thần Tăng vẫn ung dung. Không hề có chút lo âu. Ông điềm đạm chắp tay: - A Di Đà Phật! Cảm tạ Hàn minh chủ và chư vị đồng đạo đã đến quan chiến. Tam vị sư thúc của lão nạp đã chịu xuất quan tiếp đón Xá Lợi Tỳ Khưu, có lẽ không đến nỗi thua thiệt. Nan Đề lão nhân cười nhạt: - Lão phu đã nghe được mùi máu phảng phất, chỉ sợ ô uế. Nam Cung Sách là bậc kỳ nhân tuyệt thế, tài trí vô song nên lời nói rất có trọng lượng. Mọi người giật mình nhìn nhau. Thiên Nhất Thần Tăng lo lắng hỏi: - A Di Đà Phật! Chẳng lẽ Xá Lợi Tỳ Khưu là bậc cao tăng Mật Tông mà lại nuôi lòng hiếu sát? Hàn minh chủ thở dài: - Xá Lợi Tỳ Khưu tọa quan suốt năm mươi năm ròng rã, luyện thành thần công tuyệt thế, nhưng lại xao lãng đường tu niệm tham sân si vẫn còn nhiều. Với chiêu bài tỷ võ so tài, chỉ e các phái đều phải mang nhục với lão ta mà thôi. Bỗng có tiếng khánh ngọc vọng lên báo hiệu khách đã đến chân núi. Quần hùng vội kéo cả ra sân chùa chờ đợi. Ngư Trường Kiếm Trang 8
  9. Lát sau, phái đoàn Tây Tạng lên đến. Họ gồm năm mươi Lạt Ma, đi đầu là một hòa thượng trẻ chỉ độ tứ tuần. Da dẻ ông ta trắng như ngọc và mịn màng như thiếu nữ đôi tám. Nếu ông không đứng dưới chiếc lọng vàng thì ai cũng tưởng đó chỉ là một Lạt Ma cấp thấp. Nhưng không, người ấy chính là Xá Lợi Tỳ Khưu, đệ nhất cao thủ Mật Tông, và cũng có thể là thiên hạ đệ nhất nhân. Quần hùng thấy Xá Lợi Tỳ Khưu tiến đến mức phản lão hoàn đồng, lòng không khỏi kính phục và e ngại. Thiên Nhất Thần Tăng giữ lễ chủ nhà, cất tiếng chào: - A Di Đà Phật! Bổn tự vinh hạnh được đón tiếp chư vị Phật huynh. Xá Lợi Tỳ Khưu mỉm cười: - Bần tăng ngưỡng mộ Thất Thập Nhị Huyền Công của Thiếu Lâm Tự, mạo muội xin được chư vị thần tăng Trung Thổ chỉ giáo vài môn tuyệt học. Thiên Nhất phương trượng điềm đạm đáp: - A Di Đà Phật! Việc giao lưu giữa các nền võ học là chuyện nên làm, chỉ mong sao đừng gây đổ máu, trái với tôn chỉ Phật môn. Tỳ Khưu nhếch mép cười: - Xác phàm này chỉ là giả tạo, nếu có mất đi cũng chả sao. Chư vị cứ tận tình Ngư Trường Kiếm Trang 9
  10. xuất thủ, bần tăng có thọ tương hay vong mạng cũng không hề dám oán trách. Quần hùng rúng động vì lời nói ấy của Tỳ Khưu. Lão đã âm thầm báo trước rằng cuộc chiến sẽ rất khốc liệt. Thiên Nhất Thần Tăng buồn rầu bảo: - Phật huynh đã nói thế thì lão nạp cũng chẳng dám nhiều lời, đành đem tấm thân cát bụi này hầu tiếp vậy! Xin mời! Ty Khưu cười khanh khách: - Bần tăng chẳng dám mạo phạm đến phương trượng, xin cho lãnh giáo tứ vị trưởng lão. Thiên Nhất Thần Tăng nghiêm sắc mặt: - Lão nạp cũng tự biết mình chẳng phải là địch thủ của Phật huynh, đành muối mặt mời tứ vị sư thúc xuất quan vậy. Từ trong Đại Hùng Bảo Điện vang lên tiếng niệm Phật trầm trầm, và bốn lão tăng gầy gò, râu dài đến rốn chậm rãi bước ra. Lảo tăng già nhất hòa nhã nói: - Lão nạp là Ngộ Linh xin được lãnh giáo tuyệt học Mật Tông. Đại trưởng lão Ngô Linh, tuổi đã chẵn trăm, khổ luyện Giáng Long Thần Ngư Trường Kiếm Trang 10
  11. Chưởng đã chục năm nên tự tin chẳng thể bại được. Xá Lợi Tỳ Khưu cười nhât: - Tốt nhất là cả bốn vị cùng liên thủ, nếu không sẽ thiệt thòi đấy. Quần hùng chấn động vì thái độ cao ngạo của lão Lạt Ma kia. Ngộ Linh trưởng lão thản nhiên đáp: - Phật huynh cứ đả bại lão nạp trước đã. Xá Lợi Tỳ Khưu gật đầu, quang thân tỏa làn sương ngũ sắc sáng mờ, mắt sáng lòa. Quần hùng ồ lên kinh ngạc trước hiện tượng phi thường ấy. Lòng thầm lo sợ cho Ngộ Linh trưởng lão. Tỳ Khưu lướt đến như ánh sao, song thủ đẩy ra những đạo chưởng kình dũng mãnh, gần hàng trăm đóa hoa sen ngũ sắc. Ngộ Linh trưởng lão mỉm cười dùng một chiêu trong pho Giáng Long Thần Chưởng chống đỡ. Chưởng phong cuồn cuộn như rồng thiêng vươn móng vuốt, đánh tan phần lớn những đóa hoa sen. Nhưng Tỳ Khưu vẫn còn lại bốn đóa vun vút bay đến, bất chấp hai chiếc móng rồng đang sắp chụp vào người. Song phương cùng trúng đòn một lượt. Ngộ Ngư Trường Kiếm Trang 11
  12. Linh bị đẩy lùi hai bước mà Tỳ Khưu chỉ khẽ khựng lại và tiếp tục tấn công. Ngộ Linh có cảm giác mình đã đánh trúng một khối bông mềm mại, thầm khiếp sợ thần công của đối phương. Ông nghiến răng đem pho tuyệt học ra thi triển, cùng Tỳ Khưu đổi đòn. Xá Lợi Tỳ Khưu dũng mãnh vô cùng, công nhiều hơn thủ, lao vào lưới chưởng của đối phương. Cách đánh khủng khiếp này đã khiến toàn trường thất sắc. Tiếng chưởng kình chạm nhau nổ lùng bùng, vang dậy cả sân chùa. Lão Lạt Ma trúng đòn nhiều hơn nhưng vẫn chẳng hề hấn gì, ngược lại, trên mép Ngộ Linh trưởng lão đã ứa ra giòng máu đỏ tươi. Kiếm Vân lặng lẽ quan sát pho Liên Hoa Thần Chưởng, có tìm ra lộ số để đối phó. Chàng thở dài bảo Nan Đề lão nhân: - Sư phụ! Nếu đánh thêm vài chục hiệp nữa chắc Ngộ Linh trưởng lão khó mà thoát chết! Nam Cung Sách chưa kịp trả lời thì đấu trường đã có biến cố. Song thủ Tỳ Khưu chắp lại trước ngực rồi đẩy ra một đạo chưởng kình chói lọi, tụ thành hình một đóa Liên Hoa to lớn. Đóa sen ấy nuốt chửng những đạo chưởng phong của Ngộ Linh ập vào cơ thể lão. Ngư Trường Kiếm Trang 12
  13. Ngộ Linh rú lên thảm khốc, văng ngược ra sau hai trượng, nằm lăn lóc trên mặt sân, máu miệng phun thành vòi. Ba vị trưởng lão kia vội chạy đến xem xét, buồn rầu niệm phật hiệu. Ngộ Linh trưởng lão đã tuyệt khí, về chốn Niết Bàn. Tiếng niệm phật hiệu lan khắp nơi, quần tăng bi phẫn cúi đầu, cố nén lòng sầu hận. Xá Lợi Tỳ Khưu thản nhiên nói: - Bần tăng chưa sử dụng chiêu Liên Hoa Thần Chưởng lần nào nên đã nặng tay. Cũng may chúng ta là đệ tử Phật môn nên siêu thoát sớm cũng chẳng sao. Quần hùng ồ lên phẫn nộ. Đại Lực Ma Quân Tô Tháo bực bội bảo: - Nếu vậy sao lão không tự sát cho sớm đi cho sớm về cõi niết bàn? Mọi người đồng thanh khen phải, Tỳ Khưu ung dung đáp: - Tự sát là điều cấm kỵ của Phật môn. Bần tăng chẳng ham sống nhưng cũng chờ đợi đủ nhân duyên mới chết được. Nếu có cao thủ nào đủ sức hóa kiếp cho bần tăng thì hay quá. Ngộ Thiền nhị trưởng lão trầm giọng: - Bọn lão nạp tự lượng không địch lại Phật huynh nếu đơn đấu. Vì vậy, muốn Ngư Trường Kiếm Trang 13
  14. đem Tam Thế Trận ra nhờ Phật huynh chỉ giáo. Tỳ Khưu kình khí đáp: - Nếu Thiếu Lâm Tự chẳng còn ai hơn được thì bần tăng cũng không từ chối. Tuy nhiên, giả như chư vị lại thua thì xin hãy cho phép bần tăng được làm phương trượng Thiếu Lâm tự. Quần tăng kinh hãi ồ lên: - Không được! Lão là người Tây Tạng mà? Lão Lạt Ma mỉm cười: - Việc ấy không khó vì bần tăng vốn là người gốc Hán, tục danh Công Tôn Thức, thuộc giòng Công Tôn Thuật thời Hán. Bần tăng có mang theo tộc phả, chư vị nghi ngờ xin cứ tham khảo. Thiên Nhất Thần Tăng đau đớn nói: - Lão nạp quả không dám đem cơ nghiệp Thiếu Lâm ra đánh cược, đành phải bãi chiến và chịu bại. Toàn trường im lặng như tờ, quần tăng Thiếu Lâm hổ thẹn cúi đầu. Mối nhục này sẽ đè nặng lên lịch sữ Thiếu Lâm cho đến mai sau. Xá Lợi Tỳ Khưu ngửa cổ cười khanh khách: Ngư Trường Kiếm Trang 14
  15. - Không ngờ Phật huynh lại chịu nhục chứ không chịu mất chức chưởng môn. Bần tăng xin nghiên mình bái phục. Lời mĩa mai khiến Thiên Nhất Thần Tăng rúng động. Ông buồn bã nói: - Lão nạp không bảo toàn đưọc thanh danh bổn tự, chẳng mặt mũi nào mà sống nữa. Phật huynh chằng cần phải nhắc nhở làm gì. Quần hùng kinh hãi ồ lên còn chư tăng thì sa lệ. Thiên Nhất Thần Tăng nghiêm giọng: - Thiên Minh sư đệ sẽ thay lão nạp chấp chưởng Thiếu Lâm Tự. Từ nay trở đi, các đệ tử phải khổ công rèn luyện võ nghệ để sau này không phải chịu cảnh nhục nhã như hôm nay. Quần tăng đồng thanh niệm phật hiệu, lệ nhỏ như mưa. Thiên Nhất Thần Tăng quay sang chào quần hùng lần cuối. Ông sững sờ khi thấy phu thê Kiếm Vân đã biến mất và Võ Lâm Chí Tôn cười ha hả nói: - Phương trượng sao lại vội thoái chí như vậy? Nghe nói quý tự còn có một cao tăng hàng chữ Thiên bế quan diện bích đã ba mươi năm luyện Kim Cương thần công. Sao không mời Thiên Vân thần tăng ra đối chiêu rồi nói đến chuyện thắng bại sau. Ngư Trường Kiếm Trang 15
  16. Thiên Nhất Thần Tăng biết ngay đó là Kiếm Vân, Thần Tăng rầu rĩ đáp: - Chỉ sợ uổng thêm một mạng người nữa mà thôi! Hàn minh chủ vội truyền âm nói: - Thần tăng đừng lo, Kiếm Vân đã có diệu kế, chẳng thể chết được đâu. Thiên Nhất Thần Tăng mừng rỡ, quay lưng đi vào chùa. Lát sau, ông dẫn ra một nhà sư mực áo xám, đầu trọc lóc, thân hình khôi vĩ, râu quai nói che kín nửa mặt. Vị tăng nhân đến trước mặt Tỳ Khưu Xá Lợi chắp tay thi lễ: - A Di Đà Phật! Bần tăng luyện Kim Cương thần công có được chút thành tựu, mong được thử sức với Phật gia. Bần tăng chỉ luyện nội công nên quyền cước kém cỏi. Vì vậy, xin tỷ đấu nội công, ai bị đẩy ra khỏi dấu chân là bại. Tỳ Khưu đâu ngờ Kiếm Vân lại hy sinh mái tóc để giả làm sư nên vui vẻ nhận lời. Kiếm Vân vận công cho hai chân lút sâu xuống một gang rồi đưa song thủ chờ đợi. Xá Lợi Tỳ Khưu cũng làm theo. Bốn bàn tay đan nhau, chờ đợi tiếng đếm của trọng tài. Võ Lâm Chí Tôn cao giọng đếm từ một đến ba, hai người lập tức dồn chân khí ra lòng bàn tay. Cơ thể của Tỳ Khưu vốn được luồng chân khí Xá Lợi Ngũ Sắc Ngư Trường Kiếm Trang 16
  17. Thần Công bảo vệ, hóa tán mọi ngoại lực. Nhưng giờ đây, tay lão bị Kiếm Vân xiết chặt, da thịt áp sát vào nhau. Chàng dồn hết mười hai thành Ly Hỏa Chân Khí, biến song chưởng thành hai thỏi sắt đỏ rực. Xá Lợi Tỳ Khưu kinh hãi cố đem Xá Lợi Thần Công chống trả. Hơi nóng từ tay Kiếm Vân bị chặn lại, không tiến lên được. Nhưng da mu bàn tay Tỳ Khưu đã cháy khét lẹt. Những ngón tay của Kiếm Vân bấu chặt da thịt lão, lún dần vào. Tỳ Khưu cắn răng chịu đựng được hơn nửa khắc, cuối cùng rú lên, giật mạnh hai tay, tung mình rời khỏi chỗ. Hai người đang ở thế đẩy nhau nên lão thoát ra không khó. Quần hùng mừng rỡ reo hò vang dội. Thiên Vân đại sư lau máu miệng, vòng tay nói lớn: - Cảm tạ Phật huynh đã nương tay. Quần hùng phấn khởi hô to: - Thiếu Lâm đại thắng! Xá Lợi Tỳ Khưu tái mặt, bật cười ghê rợn: - Bần tăng trúng kế nên đành phải chịu bại trước Thiếu Lâm Tự. Sẵn có mặt Vô Trần đạo trưởng ở đây, bần tăng xin hẹn ít ngày nữa sẽ đến núi Võ Đang thỉnh Ngư Trường Kiếm Trang 17
  18. giáo. Nghe nói kiếm thuật của quý phái cao siêu nhất võ lâm Trung Thổ, nếu không được thưởng lãm sẽ uổng phí chuyến đi của bần tăng. Xin cáo biệt! Dứt lời, Tỳ Khưu cùng đám Lạt Ma hạ sơn. Mọi người nhìn theo với ánh mắt nặng trĩu ưu tư. Lúc này Kiếm Vân đã hộc ra một búng máu, lảo đảo quỵ xuống. Thiên Nhất Thần Tăng vội nhét vào miệng chàng một viên đại hoàn đan, và truyền công hỗ trợ. Mọi người lo lắng xúm lại chờ xem. Lát sau, Kiếm Vân hồi phục thở dài bảo: - Xá Lợi Tỳ Khưu đã đả thông Sinh Tử huyền quan nên công lực sâu như biển. Nếu lão chịu đựng được nửa khắc nữa thì tại hạ đã thua rồi. Thiên Nhất Thần Tăng cảm kích nói: - Liễu thí chủ liều thân bảo toàn thanh danh cho bổn tự, lão nạp cùng các đệ tử Thiếu Lâm xin đê đầu bái tạ. Gần ngàn tăng chúng đồng thanh cúi đầu niệm: - Công đức vô lượng! Nan Đề lão nhân cười khà khà: - Thiếu Lâm Tự tượng trưng cho chính khí võ lâm, Vân nhi có khổ cực một chút Ngư Trường Kiếm Trang 18
  19. cũng chẳng sao. Chỉ lo Xá Lợi Tỳ Khưu đến Võ Đang Sơn thì ai sẽ đối phó đây? Vạn Độc Ma Quân cả cười: - Tiếc là Liễu công tử đã cạo đầu, nếu không lại giả làm đạo sĩ đánh thêm trận nữa. Mọi người bật cười vang. Võ Lâm Chí Tôn nghiêm giọng: - Sự việc hôm nay mong chư vị giữ kín cho! Họ dồng thanh hứa sẽ thủ khẩu như bình. Sau lễ hỏa táng Ngộ Linh, các phái giả từ, rời khỏi núi Thiếu Thất. Họ hứa với phái Võ Đang rằng sẽ có mặt khi Tỳ Khưu cho biết ngày giờ. Bọn Kiếm Vân theo Hàn minh chủ về tổng đàn võ lâm ở Tung Dương, quây quần bên bàn tiệc bàn bạc. Nan Đề lão nhân cau mày nói: - Lạ thực! Vì sao Xá Lợi Tỳ Khưu vào Trung Nguyên lại không khiêu chiến với Kiếm Vân hoặc Hàn đại ca mà lại nhắm và hai phái Thiếu Lâm và Võ Đang? Ai chẳng biết Vân nhi mới là người có võ công cao nhất Trung Nguyên? Vạn Độc Ma Quân trầm ngâm bảo: Ngư Trường Kiếm Trang 19
  20. - Lão phu có cảm giác rằng Xá Lợi Tỳ Khưu cố tình khích bác để Thiên Nhất phương trượng phải tự sát. Nan Đề lão nhân giật mình: - Chẳng lẽ Lân lão đệ nghĩ rằng Thiên Minh đại sư lên làm phương trượng sẽ có lợi cho Tỳ Khưu? Lân Đính mỉm cười: - Lão phu chẳng dám nói chắc. Có điều, khi Hàn minh chủ bảo Thiên Nhất Thần Tăng rằng trong chùa còn có Thiên Vân đạo sĩ, lão phu tình cờ đang nhìn về phía hàng ngũ Thiếu Lâm. Lão phu thấy ai cũng cười hoan hỉ, chỉ riêng Thiên Minh đại sư sa sầm nét mặt. Lão phu xuất thân từ Ma đạo nên rất nhạy bén với các hiện tượng gian trá, liền chăm chú nhìn mãi. Thiên Minh cũng biết điều ấy nên không hé dám có cử chỉ gì. Nếu không Xá Lợi Tỳ Khưu đã biết Thiên Vân chính là Liễu công tử giả trang. Tuy nhiên, lão phu xin nhắc lại rằng đây chỉ là nghi vấn mà thôi. Hàn minh chủ cười bảo: - Vậy chúng ta cứ chờ xem sách lược của Tỳ Khưu đối với Võ Đang thế nào rồi hãy kết luận. Ngư Trường Kiếm Trang 20