Xem mẫu

  1. Ngủ cùng rắn mối TRUYỆN NGẮN CỦA KHÔI VŨ NVTPHCM- Căn phòng có ba giường đơn, một tủ quần áo, bàn nước với hai ghế thấp, một đèn thước hai, một đèn ngủ, máy điều hòa không khí. Anh lái xe chọn giường cạnh cửa sổ, người bạn chọn giường giữa, ông đành nằm giường còn lại, sát vách ngăn với toa lét. Toa lét - như mọi nơi - ở ngay cửa ra vào - cũng tương đối đầy đủ tiện nghi. Nhưng khi đến lượt ông vào tắm thì cái vòi sen bị tuột ra khỏi ống dây nhựa, không sao gắn lại được. Đành phải tắm bằng nước ra trực tiếp từ ống. Đêm, khoảng mười giờ thì mọi người bảo nhau đi ngủ. Anh lái xe vừa đập bôm bốp vừa than thở: “Muỗi quá trời!”. Người bạn nằm giữa bỏ mùng, nói: “Cứ làm như tôi cho chắc ăn”. Anh lái xe: “Nhưng em không quen nằm mùng. Nó bí bí làm sao ấy, em không ngủ được!”. Ông giống anh lái xe, không quen nằm ngủ mùng. Nhưng lạ là suốt đêm ông không bị một con muỗi nào quấy rầy. Ông ngủ ngon lành một mạch đến năm giờ sáng, cho khi nghe tiếng nước rôbinê chảy trong toa lét phía vách bên kia và tiếng đánh răng xoèn xoẹt. - Cậu sao chứ tôi chẳng thấy con muỗi nào! - Ông nói với cậu lái xe khi pha ấm nước trà sáng cho hai người dậy sớm. - Có thể bọn muỗi nó “làm thịt” em đã đủ nên không vo ve qua anh nữa! - Ừ! Cũng có lý! Chờ đêm nay xem sao! - Chắc em sẽ viết vô sổ góp ý cái vụ bị muỗi đốt này mới được. Ai đời nhà khách của một tỉnh mà tệ quá. Máy điều hòa thì khi chạy khi tắt. Cái vòi sen hư, kêu sửa cũng bị làm lơ...
  2. - Tôi ủng hộ, cậu cứ viết đi. Đành là tỉnh Q. này mới thành lập, nhưng gì thì cũng phải ưu tiên cho cái “bộ mặt” chứ! Anh bạn nằm giữa đang cuốn mùng, góp lời: - Thôi cho tôi xin. Người ta còn nhiều khó khăn, nên thông cảm! *** Đêm cuối cùng, ba người về đến phòng thì đã mười một giờ. Anh bạn nằm giữa vội bỏ mùng, chui vào nằm chưa đầy năm phút đã nghe tiếng ngáy. Cậu lái xe nói với ông: “Em phải ráng ngủ để mai dậy sớm còn về. Đêm nay bố thí mấy giọt máu cho lũ muỗi đói”. Ông lấy laptop ra ghi lại mấy dòng nhật ký công việc trong ngày rồi mới đi ngủ. Ông quen ngủ gối cao nên đêm nào ở đây cũng phải lấy mùng kê thêm dưới gối. Vừa cầm cái mùng nilông màu xanh nước biển lên, ông suýt phải kêu to nếu không nghĩ là mình cần giữ im lặng cho hai người trong phòng đang ngủ. Chỉ cách cái gối hơn gang tay, nơi ông vừa lấy cái mùng ra, là một con rắn mối với cái đuôi dài ngoe nguẩy và cặp mắt ngơ ngác nhìn ông như muốn hỏi: “Ông là ai? Bộ ông ngạc nhiên lắm khi thấy tôi hả?” Trời ạ! Thật khó mà tưởng tượng ra là có một con rắn mối nằm dưới cái mùng, cạnh cái gối mà ông đã từng nằm mấy hôm nay. Cái nhà khách của tỉnh này quả là... hết chỗ nói! Ông lấy tay đập nhẹ vào nệm giường. Con rắn mối liền quay đầu về phía sau, rồi rất nhanh, sau khi uốn éo cái đuôi, nó chạy tới mép giường, phía vách, và biến mất. Chắc là nó đã chui xuống gầm giường ẩn náu. Ông nghĩ thầm: “Thôi kệ! Miễn sao nó không còn ở trên nệm là được rồi!”. Dù vậy, khi nằm xuống tìm giấc ngủ, ông vẫn thấy rờn rợn khi nhớ lại cặp mắt của con rắn mối nhìn mình và nhất là cái bộ da trơn ươn ướt như da rắn của nó.
  3. Tối hôm ấy, ông đã mơ thấy mình nằm cùng... một cô gái - thật lãng mạn và... tội lỗi! Nhưng khi ông quay qua ôm lấy người đẹp thì thấy da thịt của nàng sao mà lành lạnh, nhờn nhợn. Mở mắt ra, ông thấy mình đang ôm... một con rắn mối khổng lồ! Sợ quá, ông hét lên... Hai người bạn chung phòng thức dậy, mỗi người hỏi một câu. Ông không muốn phải kể lại chuyện con rắn mối nằm dưới mùng nên chỉ nói: “Không có gì đâu. Tôi gặp ác mộng...” *** Mấy tháng sau, ông lại có dịp nghỉ lại nhà khách của tỉnh Q. Ngẫu nhiên, ông lại được bố trí ở đúng căn phòng ba giường dịp trước, dù lần này ông chỉ đi có một mình. Đầu tiên ông chọn ngủ ở giường cạnh cửa sổ. Lũ muỗi vo ve khiến ông không sao chợp mắt được, liền đổi qua giường giữa. Tình hình vẫn không khả quan hơn. Ông chợt nhớ lại chuyện con rắn mối ở giường sát vách ngăn toa lét dạo nào. Rất có thể là nó đã ăn hết muỗi ở khu vực ấy nên hồi đó ông đã được “bình yên”. Thế là ông quyết định đổi qua giường thứ ba. Nhưng muỗi vẫn hoàn muỗi. Cuối cùng, ông chỉ còn cách bỏ mùng! Sáng hôm sau, ông không thể không than phiền với cô tiếp tân: - Phòng có máy điều hòa không khí, kín là thế mà sao vẫn đầy muỗi vậy?
  4. Giọng cô gái rất ngọt: - Dạ... chắc là phòng có chỗ hở nào đó... Có sẵn mùng, chú cứ mắc mùng cho chắc ăn! Ông khẽ lắc đầu. Trả lời như thế thì còn ý kiến gì nữa! Như chợt nhớ ra, cô tiếp tân hồn nhiên kể: - Mà bây giờ chỉ còn bị muỗi thôi, là đỡ lắm rồi chú à! Chớ cách nay một tháng, có ông khách còn phát hiện ra trong phòng có cả rắn mối nữa. Ổng đập chết con rắn mối rồi gói trong giấy báo đem đặt lên bàn tiếp tân. Chị tiếp tân bữa đó chút xíu nữa thì ngất xỉu... - Nó bị đập chết rồi à? - Ông bật thốt. - Ủa! Chú cũng biết con rắn mối ấy sao? Cô tiếp tân tròn mắt nhìn ông. Cái nhìn ngạc nhiên của cô gái khiến ông nhớ lại đôi mắt của con rắn mối từng nhìn mình. Nếu nó được sống lại, và gặp ông, chắc nó sẽ hỏi ông vẫn qua cái nhìn ngơ ngác ngày ấy: “Sao người ta lại đập chết tôi?”.
nguon tai.lieu . vn