Xem mẫu

  1. Ngh thu t nói d i c a các doanh nhân Trên thương trư ng, vì l i ích kinh doanh, các doanh nhân bu c ph i bi t nói d i và bi t ch p nh n l i nói d i. Quan tr ng là nói sao cho “ng t” và không vi ph m o c kinh doanh. Hãy tư ng tư ng b n ang Nh t B n, t nư c luôn ưu tiên hàng u môi trư ng làm vi c hòa h p. B n, m t nhân viên b c trung, rơi vào m t tình c nh khó khăn: S p mu n bi t t i sao l i có s ch m tr trong vi c giao hàng. B n bi t ó là do l i c a ng nghi p. Nhưng bi t ch là bi t th thôi b i Nh t, b n ph i tránh tuy t i làm b m t ng nghi p trư c m t ngư i khác n u không mu n b coi là k hay ch trích và thi u trư ng thành. V y b n ph i làm gì? Dù ch ng thú v gì nhưng trong hoàn c nh này, hãy xin l i s p (dù b n ch ng ph i là ngư i m c l i). T nghĩ ra ôi l i nói d i có th ch p nh n ư c. V n v i s p ã xong, b n hãy nói chuy n riêng v i ngư i ng nghi p kia. N u anh ta bi t chơi p, anh ta s t i tìm s p thanh minh cho b n.
  2. Nói d i trư c ám ông vì l i ích và danh d c a ai ó là m t vi c nên làm. Khi “Có” không có nghĩa là “Có” Do nhi u n n văn hóa không ch p nh n s dùng t “Không” trong i tho i ho c àm phán làm ăn nên ngư i ta ã tìm các cách khác di n ts không ng ý ho c không hài lòng c a mình. Và b n c n bi t i u ó Dĩ nhiên, t “Có” không nh t thi t ng nghĩa v i “Tôi ng ý”. T này có th ư c hi u theo nghĩa g n hơn là “Tôi ã nghe nh ng gì anh nói”. N u b n mu n gây áp l c v i m t i tác là ngư i Trung Qu c truy n th ng, và anh ta mu n l n tránh, anh ta có th nói: “V n này khó khăn y” ho c “Tôi không ch c r ng vi c này s kh thi”. Hãy khôn ngoan. Nh ng câu nói này chính là cách nói “Không” l ch s nhi u nư c Châu Á. n , công vi c kinh doanh mang tính cá nhân r t cao và ư c ti n hành tương i uy n chuy n v i lòng hi u khách. N u b n t o ư c m i quan h cá nhân v i khách hàng, khi c n có m t câu tr l i “Có” ho c “Không” rõ ràng, nhi u kh năng i tác n c a b n s nói: “Có, dĩ nhiên r i” m c dù trong u anh ta ang nghĩ “Không”. T i sao m t “ngư i b n” l i nói d i b n? B i vì t “Không” n mang hàm ý r t gay g t. Nh ng l i t ch i mang tính thoái thác ư c dùng ph bi n hơn và ư c coi là l ch s hơn. Cũng như v y, khi b n m i h n tham d m t s ki n nào ó và h nói r ng: “Tôi s c g ng n”, ng ng c nhiên n u h không n.
  3. L n tránh t “Không” cũng là m t ki u ph bi n t nư c Indonesia, nơi mà vi c không ng ý v i ai ó s b coi là b t l ch s . H u h t ngư i dân nư c này s nói v i b n nh ng gì h nghĩ b n mu n nghe, thay vì mang n cho b n b t kỳ m t s bu n kh nào dù là nh . B n c n ph i bi t phân bi t gi a m t câu t ch i l ch s : “Có, nhưng tôi th c s có ý là không” v i câu ch p thu n “Có!”. Ngư i b n a ây có t i 12 cách nói “Không” v i i tác, và nhi u cách trong s ó có “v b c” là “Có”. Hãy làm quen v i i u này. Anh thì không th . Ph n l n ngư i phương Tây ghét s d i trá, lươn l o, thi u rõ ràng trong kinh doanh. Th t ra nh ng ngư i Indonesia, ngư i n ,... không ph i ang nói d i b n. H ch mu n th hi n s l ch s theo tiêu chu n văn hóa c a t nư c h . ó là m t cách nói d i không h nh hư ng n o c kinh doanh và chà p lên i tác.