Xem mẫu

  1. Lưu Hương Tử Lệnh Đông Phương Ngọc Lưu Hương Tử Lệnh Tác giả: Đông Phương Ngọc Thể loại: Truyện Kiếm Hiệp Website: http://motsach.info Date: 07-December-2012 Trang 1/581 http://motsach.info
  2. Lưu Hương Tử Lệnh Đông Phương Ngọc Chương 1 - Lưu Hương Cốc Chủ Ðêm tối trùng trùng, toàn Vệ Phủ bốn phía đều vắng lặng... Thanh Phong Ðạo Trưởng đứng nhìn theo vị Ðường Chủ Lưu Hương Cốc là Ðộc Nhãn Diêm La Ðơn Hiểu Thiên và Phó Ðường Chủ Cung Quan Võ đi khuất, ông ta nhè nhẹ khép cửa quay về... Giang Hàn Thanh hé mắt sửa soạn ngồi lên, nhưng Thanh Phong Ðạo Trưởng đã đưa tay chận lại và thấp giọng: - Giang Nhị công tử nói đúng, Quách Diên Thọ đã bị người ám toán, bấy nhiêu đó đủ thấy Vệ Phủ đã có địch nhân tiềm phục.. Giang Hàn Thanh chận nói: - Vãn bối có điều thắc mắc muốn thỉnh giáo đạo trưởng trước tiên... Thanh Phong Ðạo Trưởng gật đầu: - Giang Nhị công tử cứ nói. Giang Hàn Thanh nói: - Tại hạ nhờ vào chút hư đanh của tiên phụ mà góp mặt với giang hồ, bây giờ vì đại nạn của gia huynh nên bị kéo vào chuyện phải trái võ lâm.. Ðiều mà tại hạ thấy rõ ràng là Ngũ Phượng Môn lủng đoạn Tứ Ðại Thế Gia âm mưu độc chiếm võ lâm, khiến cho nguy cơ đều khắp, nhưng còn Lưu Hương Cốc? Họ là nhóm người lành hay dữ? Họ là môn phái hay Bang hội? Ðạo Trưởng vốn cùng gia phụ nhiều năm giao hảo, chẳng hay cái nhìn của Ðạo Trưởng đối với Lưu Hương Cốc ra sao? Thanh Phong Ðạo Trưởng nhìn sâu vào mắt Giang Hàn Thanh và khẽ gật đầu: - Giang Nhị công tữ hỏi rất phải, Lưu Hương Cốc không phải là tân Phái mà cũng không phải là bang Hội, họ là nhóm người có thiện chí quật khởi giang hồ với mục đích là để bảo trì chính nghĩa võ lâm... Ông ta mĩm cười nối tiếp: - Bần đạo trả lời như thế nhất định cho rằng vì chức vụ Tham Tán của Lưu Hương Cốc nên bần đạo bênh vực, có thể Nhị công tử khó tin. Giang Hàn Thanh rúng động, hắn nghĩ thầm: - Như thế thì Thanh Phong đạo trưởng lại là người của Lưu hương Cốc... Thanh Phong Ðạo Trưởng nói tiếp: - Nhưng nếu bần đạo nói thêm một người thì chắc Giang Nhị công tử sẽ tin... Trang 2/581 http://motsach.info
  3. Lưu Hương Tử Lệnh Đông Phương Ngọc Giang Hàn Thanh hỏi: - Ðạo Trưởng muốn nói ai? Thanh Phong Ðạo Trưởng nói: - Lệnh sư Trúc Kiếm tiên sinh. Giang Hàn Thanh trố mắt: - Gia sư cũng đã gia nhập Lưu Hương Cốc? Thanh Phong đạo trưởng nói: - Chẳng những gia nhập mà lệnh sư còn nhiệm chức là Ðô Tham Tán.. Giang Hàn Thanh dường như không còn tin được. Sư phụ của hắn đã thoát sức giang hồ lâu lầm rồi, nay bỗng nhiên tái xuất mà lại nhận chức vụ của nhóm Lưu Hương Cốc? Nhưng lời nói lại từ cửa miệng Thanh Phong Ðạo Trưởng làm cho hắn muốn không tin cũng không thể được, Thanh Phong đạo trưởng cũng đã chẳng thoát tục từ lâu hay sao? Thế nhưng bây giờ ông ta cũng vẫn là trong những vị Tham Tán của Lưu Hương Cốc. Sư phụ của hắn cũng có thể chứ sao? Hắn vội hỏi: - Có thể thu nhập cả gia sư và Ðạo trưởng, nghĩ chắc vị Lưu Hương Cốc chủ không phải là nhân vật tầm thường, chẳng hay đạo trưởng có thể cho biết được chăng? Thanh Phong Ðạo Trưởng mĩm cười: - Tự nhiên là được chứ sao lại không nhưng ngay bây giờ, vì cuộc diện hãy còn phức tạp, hơn nữa, Lưu Hương Cốc Chủ cũng còn nhiều việc chưa tiện công khai, bần đạo không thể nói nhiều hơn nữa, tin rằng không bao lâu tới đây Nhị công Tử sẽ biết rõ ràng. Giang Hàn Thanh làm thinh. Bằng vào cách nói của Thanh Phong Ðạo Trưởng, hắn biết không thể gọi thế được nữa, bằng vào trực giác, hắn cảm thấy vị Lưu Hương Cốc Chủ này có lẽ có mối giây quan hệ gì với hắn, nếu không nhất định Thanh Phong Ðạo Trưởng không bao giờ có thái độ như thế. Ngưng một chút như chờ đợi, Thanh Phong Ðạo Trưởng nói tiếp: - Nếu Nhị công tử không hỏi gì thêm, thì xin cho bần đạo biết qua về những tao ngộ đã qua. Giang Hàn Thanh xét thấy không nên dấu diếm, hắn thuật rõ lại việc hắn giả mạo Hắc Kỳ Lệnh Chủ trà trộn vào Ngũ Phượng Môn cho đến khi được mật lệnh đi đến miếu hoang báo cáo tình hình. Chỉ riêng về chuyện tình cảm giữa hắn và Tam Cung Chủ Tôn Phi Loan, chuyện nàng thúc giục hắn đào tẩu, hắn không đề cập tới. Trang 3/581 http://motsach.info
  4. Lưu Hương Tử Lệnh Đông Phương Ngọc Thanh Phong Ðạo Trưởng có vẻ hoài nghi, ông ta hỏi: - Theo công tử nói thì khi nhận mật lệnh đến miếu hoang báo cáo với Nhị Cung Chủ thì có một lão già còng lưng cầm đèn dẫn lộ. Giọng nói người này rất quen, nhưng chẳng hay công tử có đoán được là ai không? Giang Hàn Thanh lắc đầu, - Trước sau người ấy chỉ nói có hai tiếng " thêm nửa", người ấy lại cố tình sửa giọng, cho nên tại hạ chỉ nhận ra giọng quen chứ không thể xác nhận được là ai. Thanh Phong Ðạo Trưởng trầm ngâm: - Như vặy nhất địnhh hắn là người quen của Nhị công tử, cho nên không còn nghi ngờ gì nữa, chính vì quen nên hắn cố tình sửa dáng, sửa giọng để cho không nhận ra hắn được. Giang Hàn Thanh gật đầu: - Vâng, tại hạ cũng nghĩ như thế. Thanh Phong Ðạo Trưởng nói: - Như thế, Nhị công tử giả mang trọng thương với ý định như thế nào? Giang Hàn Thanh đáp: - Khi giả Hắc kỳ Lệnh Chủ thâm nhập Ngủ Phượng Môn, tại hạ đã học được của họ ba đường kiếm gọi là "Thiên phượng tam thức" cứ theo cách nói của tên Nhị Cung Chủ thì cho dẫu đến chân trời góc biển, họ cũng quyết đòi lại cho kỳ được ba thức ấy, nghĩa là họ phải thu tính mạng của tại hạ, vì thế đêm nay, sau khi tại hạ đột phá vòng vây chạy thoát, nhất định họ không khi nào buông tha, nếu họ biết thương tích của tại hạ trầm trọng, họ có thể truyền lệnh cho người cúa họ nằm phục trong Vệ Phủ ra tay. Thanh Phong Ðạo Trưởng gật đầu: - Hay ìắm, cũng nên thêm phần kế hoạch là phao tin thương tích thật nặng, nhưng bần đạo đã tận tâm cứu chữa nên không có gì nguy hiểm, họ nghe như thế thì họ mới gấp rút ra tay, vì họ không dám để cho Nhị công tử hoàn toàn bình phục. Giaag Hàn Thanh đáp: - Vâng như thế chuyện này chỉ có tại hạ và đạo trưởng biết thôi, đừng cho Ðơn Ðường Chủ biết thêm. Thanh Phong đạo trưởng cau mặt: - Nhị công tử cho rằng.... Giang Hàn Thanh vội nói: - Không, xin đạo trưởng không nên hiểu lầm, ý của tại hạ không phái là nghi ngờ Ðơn Ðường Chủ, nhưng chuyện bí mật càng ít người biết càng đễ thành công, nhất là theo tại hạ thì người Trang 4/581 http://motsach.info
  5. Lưu Hương Tử Lệnh Đông Phương Ngọc của Ngũ Phượng Môn tiềm phục ở đây, rất có thể là người thân tín của Ðơn đường chủ. Thanh Phong Ðạo Trưởng hỏi: - Ðược rồi chuyện cứ thế mà làm, nhưng chẳng hay Nhị công tứ có cần chi đến bần đạo hay không? Giang Hàn Thanh đáp: - Nơi đây nhất định có người của Ngũ Phượng Môn tiềm phục, trong khi Lý Lão trang chủ còn đang hôn mê, rất cần người bảo vệ, riêng tại hạ thì có lẽ đủ sức ứng phó với họ. Thanh Phong đạo trưởng gật đầu: -Ðúng lắm, Lý Trang Chủ đang hôn mê làm cho Ðơn Ðường Chủ phải túc trực bên người, nhất định bọn chúng không dám vọng động, bần đạo sẽ âm thầm trợ lực nữa là chắc ăn. Hai người bàn bạc với nhau nhưng họ đều dùng " Truyền âm mật ngữ" để đề phòng có người ở ngoài nghe lén, vì thế từ đầu đến cuối nếu nhìn vào chỉ thấy Thanh Phong đạo trưởng chẩn mạch cho Giang Hàn Thanh, khi trầm ngâm, khi cau mặt, chứ không ai biết hai người đang nói chuyện với nhau. Sau cùng, khi câu chuyện chấm dứt, Thanh Phong đạo trưỡng vỗ lên tất cả các trọng huyệt của Giang Hàn Thanh, coi như phương pháp bế huyệt cho tịnh dưỡng. Giang Hàn Thanh nằm im nhắm mắt và bắt đầu rên siết. Qua một lúc lâu, Thanh Phong đạo trưởng khẽ quát lên một tiếng, đưa tay vỗ mạnh lên đỉnh đầu Giang Hàn Thanh y như đang ra sức vận chuyền công lực cho người bệnh. Giang Hàn Thanh cũng la lên một tiếng và từ từ mở mắt. Họ cố làm cho kinh động bên ngoài.. Quả nhiên Ðộc Nhãn Diêm La Ðơn Hiểu Thiên xô cửa bước vào lo lắng: - Ðạo trưởng, có chi nguy hiểm lắm không? Thanh Phong kéo tay về thở phào: - Cũng may bệnh trạng đã có cơ cứu vãn. Ðơn Hiểu Thiên mừng rỡ: - Giang Nhị công tử đã tỉnh được rồi à? Thanh Phong đạo trưởng gật đầu: - Bần đạo cuối cùng đã truy được bệnh căn, nguyên nhân vì Nhị công tử một mình hỗn chiến đi đến kiệt sức thoát lực, kinh mạch bế tắc, ngay bây giờ thì bần đạo đã khai thông, bệnh tình không còn gì đáng gọi là nguy hiểm, chỉ có điều nguyên khí bị tổn thương nhiều quá phải có nhiều ngày tĩnh dưỡng mới mong bình phục. Trang 5/581 http://motsach.info
  6. Lưu Hương Tử Lệnh Đông Phương Ngọc Ðơn Hiểu Thiên vòng tay: - Công ơn đạo trưởng khiến cho tại hạ vô cùng cảm kích. Thanh Phong đạo trưởng cười: - Ðơn Ðường Chủ quá lời, chúng ta đều là người nhà với nhau cả, đâu có chi mà Ðơn Ðường Chủ phải khách sáo như thế. Ông ta ngữa mặt nhìn trời và nói tiếp: - Bây giờ là đã canh tư, Ðơn Ðường Chủ cũng nên ngơi nghĩ. Ðơn Hiểu Thiên thở ra: - Tại hạ phần lo cho bệnh tình của Nhị công tử, một phần còn có chuyện cần kíp, chuyện này chắc phải cầu viện nơi đạo trưởng. Thanh Phong đạo trưởng hỗi: - Chẳng hay Ðơn Ðường Chủ có chuyện chi muốn bần đạo góp tay? Ðơn Hiểu Thiên nói:. - Quách Diên Thọ hình như bị người ám toán, tại hạ định nhờ đạo tnrởng đến xem giùm. Thanh Phong đạo trưỡng hỏi: - Bị ám toán như thế nào? Ðơn Hiểu Thiên đáp: - Tại hạ thấy đôi mắt của hắn trì trệ, toàn thân không cử động được nên đoán chừng chứ không tìm thấy thương thế chi cả. Thanh Phong đạo trưởng cau mặt: - Ðường Chủ bảo trong mình hắn không có một vết tích gì cả à? Ðơn Hiểu Thiên gật đầu: - Vâng, tại hạ đã kiểm nghiệm thật kỹ càng, thật là một chuyện quái lạ, tại hạ đã lăn lộn trong giang hồ bao nhiêu năm nay, chưa từng thấy thủ pháp nào không gây thương tích mà lại mê man như thế ấy, chính vì thế nên tại hạ xin thĩnh đạo trưởng giúp xem đó là thứ nội công gì, Thanh Phong đạo trưởng suy nghĩ hồi lâu rồi đứng dậy nói: - Ðược rồi chúng ta hãy đến xem. Ðơn Hiểu Thiên hỏi lại: - Chẳng hay Giang Nhị công tử có cần phải thế nào nữa không? Thanh Phong đạo trưởng đã nghe Giang Hàn Thanh nói hai lần mật lệnh đều có thể do từ cửa sổ cạnh hoa viên, vì thế muốn dụ địch là phải đưa Giang Hàn Thanh trở về phòng. Trang 6/581 http://motsach.info
  7. Lưu Hương Tử Lệnh Đông Phương Ngọc Ông ta nói với Ðơn Hiểu Thiên: Bần đạo đã điểm vào Thùy Huyệt cho Nhị công tử rồi, bây giờ Ðường Chũ nên cho người đưa trở về phòng riêng của Nhị công tử là xong,. Ðơn Hiểu Thiên đáp: - Vâng, như thế là tiện lắm. Ông ta trở ra gọi hai tên tráng đinh khiêng Giang Hàn Thanh trở về phòng. Khi hai tên tráng đinh khiêng Giang Hàn Thanh đi, Ðơn Hiểu Thiên đưa Thanh Phong đạo trưởng theo lên lầu. Cô nữ tỳ Hương Lan nghinh tiếp và hỏi trong giọng lo lắng - Kính thưa tiền bối, chẳng hay Giang Nhị công tử làm sao lại mang thương tích như thế? Ðơn Hiểu Thiên không trả lời mà lại bảo: - Ngươi hãy mau mở cửa phòng. Hương Lan không mở được, vì lúc ra đi Giang Hàn Thanh theo ngõ cửa sổ, bây giờ cũng phải vòng ra hành lang vào cửa sổ rồi mới mở được cửa ngoài. Hai tên tráng đinh định đặt Giang Hàn Thanh lên giường và khiêng xuống. Thừa lúc mọi người lo sửa soạn, Thanh Phong đạo trưởng quan sát chung quanh.. Quả đúng như lời Giang Hàn Thanh nói, nơi cửa sổ là ngay vườn hoa hậu viện, người mang mật lệnh đến đây nhất địch phải bằng con đường hậu viện. Ông ta chầm chậm bước lại đưa tay bắt mạch cho Giang Hàn Thanh và nói với Ðơn Hiểu Thiên: - Bệnh trạng khá tốt rồi, chúng ta hãy đến xem Quách Diên Thọ. Ðơn Hiểu Thiên căn dặn Hương Lan canh phòng rồi cùng với Thanh Phong đạo trưỡng xuống lầu. Thanh Phong đạo trưởng hỏi: - Quách Diên Thọ cũng ở dãy này à. Ðơn Hiểu Thiên nói: - Ðây là dãy phòng dành riêng cho tân khách, hắn ở vào ngôi lầu thứ ba. Thanh Phong đạo trưỡng đi theo Ðơn Hiểu Thiên và hỏi: - Những người lo việc hậu phòng ở đây đều là thuộc hạ của Ðơn Ðường Chủ cả chứ? Ðơn Hiểu Thiên đáp: - Nơi đây trừ tên quản gia Vệ Ðức ra, không có ai là đàn ông cả, tại hạ mang đến tám người, Trang 7/581 http://motsach.info
  8. Lưu Hương Tử Lệnh Đông Phương Ngọc còn lại những thị tỳ đều do Vệ Phủ cung ứng. Thanh Phong đạo trưởng hỏi: - Vị Phó Ðường Chủ nầy là người ở đâu thế nhỉ? Ðơn Hiểu Thiên đáp: - Hắn là người Nam Dương, truyền nhân của nhà họ Cung. Thanh Phong đạo trưởng hỏi: - Có phải là chi nhánh của Thiếu Lâm không? Ðơn Hiểu Thiên gật đầu: - Vâng, khi Cốc Chủ đến Thiếu Lâm Tự, Ðại Giác thiền sư mở cho Cung Quan Võ theo giúp vì hắn là gia sư của ông ta. Thanh Phong đạo trưởng hơi yên lòng về Cung Quan Võ, ông ta nghĩ đã là người Thiếu Lâm thì thật không có gì đáng nghi ngờ. Hai người đi qua hai dãy hành lang, đến một phòng đèn đuốc sáng trưng, Cung Quan Võ đang thủ vệ nơi đó. Thấy Ðơn Hiểu Thiên đẫn đến một vị đạo nhân, hắn vội ra nghinh. Ðơn Hiều Thiên hỏi: - Thương thế của Quách Diên Thọ có biến đổi gì không? Cung Quan Võ lắc đầu: - Cũng vẫn y như thế. Thanh Phong đạo trưởng nói: - Chúng ta hãy vào xem. Ðơn Hiểu Thiên dẫn đường lên lầu, Cung Quan Võ nối theo sau đạo trưởng vào phòng thấy da mặt Quách Diên Thọ vàng như nghệ, hai mắt nhắm híp không động đậy hình như hần không hề hay biết được mọi việc chung quanh. Cung Quan Võ hỏi nhỏ: - Ðạo trưởng có thấy được hắn bị một thủ pháp gì không? Thanh Phong đạo trưởng trầm ngâm một lúc: - Có lẽ phải chần mạch rồi mới đoán được. Ông ta bóp hai bên thái dương của Quách Diên Thọ rồi vạch miệng xem lưỡi, Quách Diên Thọ vẫn nằm yên bất động. Thanh Phong đạo trưởng cầm xem mạch hồi lâu rồi nói: Trang 8/581 http://motsach.info
  9. Lưu Hương Tử Lệnh Đông Phương Ngọc - Cứ theo mạch mà nói thì có chút ít hiện trạng trúng phong, nhưng một con người luyện võ nôi công thâm hậu như thế này, chuyện trúng phong đến mê man là chuyện chưa từng thấy và chắc không có thể. Ðơn Hiểu Thiên hỏi: - Chắc đạo trưởng cũng xác nhận là do người ám toán? Thanh Phong đạo trưởng chầm chậm bước lại ghế ngồi và khẽ lắc đầu: - Kinh mạch tuy có yếu, nhưng nội phủ không có chứng tích bị tổn thương. Cung Quan Võ hỏi: - Hay là người bị hạ độc? Thanh Phong đạo trưởng gật đầu: - Cũng không có thể, bởi vì có bị đầu độc thì cũng phải có triệu chứng, tình trạng bệnh nhân bây giờ nếu bị đầu độc thì đúng là chất độc đã hoành hành cho nên nhân trạng mới hôn mê, nhưng theo bần đạo xem thì không có chút gì gọi là bị hạ độc cả. Ðơn Hiểu Thiên hỏi: - Theo cao kiến của Ðạo trưởng thì Quách lão ca có thể bởi nguyên nhân nào? Thanh Phong đạo trưởng làm thinh. Ông ta cứ ngồi vuốt râu tư lự chứ không hồi đáp. Thật lâu, ông ta chầm chậm đứng lên nghiêm giọng: - Bần đạo chĩ có một phương pháp có thể truy ra thương thế Ðơn Hiểu Thiện vội hỏi: - Chẳng hay đạo trưởng định dùng phương pháp chi? Thanh Phong đạo trưởng đáp: - Dùng chân khí bản thân điều hành tiếp vận kinh huyệt, khôi phục sinh mạch thì may ra có thể tìm hiểu được bệnh căn. Ðơn Hiểu Thiên cau mặt: - Phương pháp đó quá tốn hao chân khí. Thanh Phong đạo trưỡng nói: - Có như thế, nhưng nếu không thì không làm sao tra cứu bệnh căn. Ðơn Hiểu Thiên đắn đo hồi lâu, cuối cùng gật đầu: - Ðã thế, xin nhờ đạo trưởng... Thanh Phong đạo trưởng nói: Trang 9/581 http://motsach.info
  10. Lưu Hương Tử Lệnh Đông Phương Ngọc - Xin nhờ hai người đỡ Quách thí chủ ngồi dậy mới có thể vận khí điều hành. Ðơn Hiểu Thiên nói với Cung Quan Võ: - Xin Phó Ðường Chủ giúp với tôi một tay. Cung Quan Võ nói: - Xin để cho gọi thêm một người Ðường Chủ nên đứng ngoài quan sát. Ðơn Hiểu Thiên gật đầu: - Phải lắm, cho gọi Trương Ðắc Lộc. Cung Quan Võ ra ngoài gọi, Trương Ðắc Lộc bước vào cùng với Cung Quan Võ đở Quách Diên Thọ ngồi dậy. Thanh Phong đạo trưởng ngồi xếp bằng trên giường, tay phải xòe ra ấn sát vào Linh Ðài huyệt của họ Quách, ông ta nhắm mắt lại, tập trung tinh thần dồn chân khí lên tay từ từ chuyển nhận. Ðơn Hiểu Thiên và Cung Quan Võ theo đõi chăm chăm. Không khí trong gian phòng như ngưng đọng lại. Ðộ hơn nữa tiếng đồng hồ, Thanh Phong đạo trưởng rút tay về mở mắt, bước xuống giường. Cung Quan Võ và Trương Ðắc Lộc đỡ cho Quách Diên Thọ nằm trở xuống. Cung Quan Võ vẩy tay ra hiệu cho Trương Ðắc Lộc hỏi nhỏ Thanh Phong đạo trưởng: - Chắc Ðạo trưởng đã thấy được bệnh căn? Thanh Phong đạo trưỡng gật đầu: - Hình như thương thế tại " Ðốc Mạch" đúng ngay Não Hộ Huyệt. Vừa nghe Thanh Phong đạo trưởng nói, sắc mặt Cung Quan Võ hơi biến đổi, nhưng chỉ thoáng qua, hắn lấy lại sự tự nhiên. Ðơn Hiểu Thiên tỏ vẽ kinh ngạc: - Não Hộ Huyệt vốn là cửa ngỏ của Dương khí đưa lên, nó là đầu mối tập trung mười hai kinh mạch, đó là nơi khống chế chí tử huyệt trong thân thể con người, cho dù cao thủ về điểm huyệt nếu không muốn giết người thì cũng không dám sơ xuất phạm vào nơi ấy. Thanh Phong đạo trưởng gật đầu: - Hình như người kềm chế huyệt này không phải dùng thủ pháp thường tình mà có một cách gì đó cho nên họ điểm rất chính xác, nếu sơ hở thì cho dầu có vận chuyển kinh mạch cũng khó mà phát giác. Ngưng một giây ông ta nói tiếp: - Chính khi đưa chân khí lên đến đó, bần đạo chỉ nghe một đụng chạm thật nhỏ, nếu không Trang 10/581 http://motsach.info
  11. Lưu Hương Tử Lệnh Đông Phương Ngọc thận trọng thì đã cho qua luôn chứ khong thấy được chỗ đó bị ngưng trệ. Toàn thể kinh mạch chỉ có một chỗ đó bị gợn lên một chút, còn ngoài ra tất cả đều thông. Ðơn Hiểu Thiên hỏi: - Bây giờ đã biết rõ rồi, chẳng hay đạo trưỡng có cách chi chữa trị? Thanh Phong đạo trưởng lắc đầu: - Như Ðơn Ðường Chủ đã biết, Não Hộ Huyệt là một nơi hiểm yếu, nó không thể áp dụng thủ pháp cẩu thả, bần đạo không nắm chắc hậu quả cho lắm nên không đám động tới. Một vị được thiên hạ võ lâm tôn là bậc thần y, thế mà khi biết rõ bệnh trạng, vẫn vô phương cứu chữa, đủ thấy vấn đề vô cùng nguy kịch. Mọi người im lặng nặng nề. Qua một lúc khá lâu Thanh Phong đạo trưởng nói bằng một giọng dè dặt: - Não Hộ Huyệt bị thương, thần kinh có thể vì đó mà sai lạc, tình trạng cực kỳ nguy hiểm, theo bần đạo thì nên chế bớt vài kinh huyệt làm cách phòng vệ cho bệnh nhân qua hai tiếng đồng hồ, sau khi thấy không biến chứng thì họa may chữa được. Ðơn Hiểu Thiên gật đầu: - Xin đạo trưởng cứ tự tiện, cốt làm sao có thể hy vọng là được rồi. Thanh Phong đạo trưởng hai tay đưa ra một lượt, nhưng những ngón tay của ông ta không chạm vào mình bệnh nhân, ông ta thi triển phương pháp"Lăng Hư Chế Huyệt" phong bế mấy trọng huyệt của Quách Diên Thọ, cả Ðơn Hiểu Thiên và Cung Quan Võ đứng gần và hết sức chú ý nhưng vẫn không thấy được ông ta phong bế huyệt nào. Bế xong huyệt cho Quách Diên Thọ, Thanh Phong đạo trưởng quay lại cười chúm chím: - Có mặt Ðơn Ðường Chủ và Phó Ðường Chủ, bần đạo thật đã làm chuyện múa rìu qua mắt thợ. Ðơn Hiểu Thiên cười: - Ðạo trưởng quá lời, chính phương pháp "Lăng Hư Chế Huyệt" của đạo trưởng đã làm cho tại hạ không làm sao nhận được. Dòm dòm ra cửa sổ, thấy trời đã hừng sáng, Ðơn Hiểu Thiên nói tiếp: - Suốt đêm nay đã làm cho đạo trưởng không nghĩ được bây giờ xin mời đạo trưởng về phòng nghĩ đôi chút vì trời cũng sáng rồi. Thanh Phong đạo trưởng mỉm cười. - Người luyện võ thức trắng một đêm là chuyện quá thường, bây giờ xin Ðường Chủ phái cho hai người thủ hạ nơi đây để đề phòng bất trắc. Hiểu ý của Thanh Phong đạo trưởng, Ðơn Hiểu Thiên gật đầu và quay qua nói với Cung Quan Võ: Trang 11/581 http://motsach.info
  12. Lưu Hương Tử Lệnh Đông Phương Ngọc - Ðạo trưởng nói đúng lắm, xin phiền Phó Ðường Chủ cho gọi Tào Tứ đến đây và để hiệp cùng Trương Ðắc Lộ canh giữ nơi này. Cung Quan Võ trì hoãn có vẻ nghi ngại. Tào Tứ vốn là thuộc hạ thân cận của Ðường Chủ, võ công và cơ trí của hắn đều vượt trội hơn tất cả, đáng lý nên thay người khác, để hắn bên cạnh Ðường Chủ phòng khi cấp thiết. Ðơn Hiểu Thiên khoát tay: - Không sao,nơi này mới quan trọng, riêng huynh đệ sẽ tự chiếu cố lấy mình, xin Phó Ðường Chủ cứ cho gọi hắn. Nói xong, ông ta cùng với Thanh Phong đạo trưởng xuống lầu. Lúc ấy trời đã sáng tỏ. Trong vòng một ngày đi qua, Vệ phủ không có chi động tịnh. Giang Hàn Thanh đã bắt đầu ăn uống rất nhiều. Vệ Thái Quân được tin lo lắng cho người liên tiếp tới ngay phòng thăm viếng. Tình trạng Lý Quan Trí vẫn hôn mê. Mặc dù bên cạnh có Thanh Phong đạo trưởng và Ðộc Tẩu Chu Tiềm nhưng vẫn không có phương pháp cứu tĩnh. Tại gian tịnh thất của Lý Quan Trí được Ðơn Hiểu Thiên cho người canh gác nghiêm nhặt, không một người lai vãng. Luôn cả Chu Tiềm, khi vào rồi cũng ở luôn trong ấy chứ không hề bước ra ngoài. Trừ Thanh Phong đạo trưởng, Ðơn Hiểu Thiên, Cung Quan Võ ra, không một ai được bén mảng, không một ai biết được cách chữa trị ra sao, không biết bệnh trạng có khởi sắc chút nào không? Trang 12/581 http://motsach.info
  13. Lưu Hương Tử Lệnh Đông Phương Ngọc Chương 2 - Hai Gã Họ Hàn Cơm tối xong xuôi, Thanh Phong đạo trưởng giắt thanh trường kiếm vào mình, nhẹ bước ra khỏi phòng, men theo bóng tối vòng ra phía ngoài mấy gian khách xá. Khách Xá chia làm ba gian, bên trái là chỗ nghỉ của Giang Hàn Thanh, bên phải là gian của Quách Diên Thọ, gian chính giữa bỏ trống. Bên sau của gian giữa nầy có một cái sân rộng, trong sân tàng cây sầm uất có một cây quế thật lớn, tàng lá sum xuê y như một cây lộng, cao vút khỏi nóc lầu. Thanh Phong đạo trưởng nhún chân nhảy tót lên tàng cây quế, ngồi ở đây vừa kín vừa thấy suốt cả hai gian lầu của Giang Hàn Thanh và Quách Diên Thọ, thấy luôn một phần hậu viện của Vệ phủ, đúng là một chỗ mai phục lý tưởng. Trời tuy đã tối, nhưng đêm hãy còn mới bắt đầu canh. Vì lo ngại Giang Hàn Thanh đối phó không xuể với địch nhân nên Thanh Phong đạo trưởng cố đến sớm để dễ bề quan sát. Có mặt ông ta tại chỗ thuận lợi như thế này thì nếu có xảy ra chuyện động tịnh gì, chẳng những có thể tiếp ứng dễ dàng mà còn có khả năng chận đường rút lui của đối phương. Qua gần hết canh một, Thanh Phong đạo trưởng chợt thấy phía bên trái vòng tường Vệ Phủ có một bóng vút lên, ban đầu ông ta không chú ý lắm vì trời còn sớm nên cho đó là bóng người của Ðơn Hiểu Thiên cắt đặt tuần hành. Nhưng khi bóng ấy bay lên bờ tường, với thân pháp "Lăng Không Hư Bộ" của đối phương làm cho ông ngồi bật dậy. Nhất định không phải là thuộc hạ của Ðơn Hiểu Thiên, vì với thân pháp này, luôn cả Ðơn Hiểu Thiên cũng chưa chắc có được. Thân ảnh bóng đen y như một con chim én, vừa thấy thoáng lên ở đầu tường bên trái thl đã lên khỏi nóc mấy gian nhà bên phải và chỉ trong nháy mắt đã mất hút ở phía sau. Không thể để vuột mất. Thanh Phong đạo trưởng vừa bắt gặp bóng đen phía trước, nhưng cũng chỉ thoáng qua rồi cũng lại mất luôn. Thanh Phong đạo trưởng dừng lại ngần ngừ. Chỗ quan trọng hơn hết là nơi khách xá, nơi đây sự nguy hiểm có thể xảy ra cho Giang Hàn Thanh và Quách Diên Thọ, những nơi khác đã có Cung Quan Võ và Ðơn Hiểu Thiên lo lắng, vả lại mục tiêu của kẻ địch đêm nay nhất định phải là phía trước nơi khách xá chứ không chắc ở phía sau. Suy nghĩ chín chắn rồi, Thanh Phong đạo trưởng quyết định quay trở lại, nhưng ông ta chưa kịp quay mình thì chợt nghe hơi lạnh của mũi kiếm sau lưng, và một giọng lạnh băng tiếp liền theo: Trang 13/581 http://motsach.info
  14. Lưu Hương Tử Lệnh Đông Phương Ngọc - Bằng hữu muốn sống thì hãy đứng yên. Thanh Phong đạo trưởng rung động. Thân pháp của người này quả là đáng sợ, bằng vào kinh nghiệm và thính giác của ông ta, thế mà hắn đến sát lưng mà ông lại không hề hay biết. Nhưng cho dầu thế nào đi nữa, cho dù thân pháp và thủ pháp con người ấy nhanh đến đâu, đối với một người như Thanh Phong đạo trưởng, muốn chế phục cũng không phải là điều dễ dàng. Ông ta điềm đạm hỏi: -Chẳng hay thí chủ có điều chi dạy bảo? Cùng một lúc với câu hỏi, tiếng sau cùng chưa dứt thì cánh tay to rộng cũa Thanh Phong đạo trưởng vung lên, kèm theo đó là một luồng nội gia chân lực. Bất cứ một món binh khí nào, bất cứ với một người nào, kể cả những đương kim cao thủ võ lâm, trừ trường hợp đương trường đối địch, còn trong trường hợp bất thình lình như thế nhất định không làm sao tránh được sức cuốn của cánh tay áo rộng của ông ta. Nhưng một việc đã xẩy ra ngoài ý nghĩ, một tiếng rít lên trong gió cánh tay áo rộng của Thach Phong đạo trưởng bị rạch một đường và xém bị thương trong đường tơ kẽ tóc, đối phương sau đó nhảy ra ngoài gần một trượng. Không phải giật mình vì đối phương phá được thế mình, nhưng Thanh Phong đạo trưởng giật mình vì cái thế đánh vừa phản công vừa tránh né mà có thể nói trong đời ông mới gặp lần thứ nhất. Và bây giờ thì Thanh Phong đạo trưởng đã nhìn rõ người đối diện; hắn là một gã thiếu niên da phấn môi hồng, vóc mình mảnh khảnh, mình vận áo xanh. Xem vào gương mặt. gã thiếu niên áo xanh chỉ khoảng hai mươi, có kém chứ không hơn, và chính điều đó càng làm cho Thanh Phong đạo trưởng giật mình. Với bằng mấy mươi năm lên luyện, nội công có thể nói là đă đạt mức thượng thừa, thế mà lại có thể bị một gã thiếu niên phá được tay áo rộng, Thanh Phong đạo trưởng bất giác... Tia mắt như sao của gã thiếu niên áo xanh chiếu thẳng vào mặt người đạo nhân tóc bạc phơ, mặt hắn có phần dịu lại, hắn tra kiếm vào vỏ và lên tiếng: - Ðạo trưởng có lẽ là " Bắc Hiệp Sơn" Bạch Vân Quan Chủ? Càng kinh ngạc hơn nữa khi nghe đối phương hài rõ danh hiệu của mình, Thanh Phong khẽ gật đầu: - Ðúng, bần đạo là Thanh Phong Tử. Chẳng hay thí chủ danh hiệu là chi? Gã thiếu niên áo xanh giữ giọng lạnh lùng: - Tại hạ tên Hàn Thiếu Sơn. Trang 14/581 http://motsach.info
  15. Lưu Hương Tử Lệnh Đông Phương Ngọc Tự nhiên, đối với Thanh Phong đạo trưởng, cái tên Hàn Thiếu Sơn vốn xa lạ vì ông ta chưa từng nghe Giang Hàn Thanh kể về chuyện ấy. Ông ấy hỏi lại: - Hàn thí chủ đang đêm xâm nhập Vệ Phủ, chẳng hay có chuyện chi chăng? Gã thiếu niên áo xanh đáp? - Tại hạ đi tìm người. Thanh Phong đạo trưởng hõi: - Hàn thí chủ đi tìm ai? Thiếu niên áo xanh đáp: - Giang Hàn Thanh. Thanh Phong đạo trưởng hỏi: - Chẳng hay thí chủ tìm hắn có chuyện chi? Hình như bị hỏi riết làm cho khó chịu, gã thiếu niên áo xanh đáp hơi xẳng giọng: - Tại hạ tìm hắn có chuyện, nhưng đạo trưởng hỏi mãi như thế không thấy chán à? Thach Phong đạo trưởng nói: - Giang Nhị công tử bị trọng thương. Thiếu niên áo xanh cau mày; - Thương thế nặng lắm hay không? Thanh Phong đạo trưởng đáp: - Vì kiệt sức nên thoát lực. Gã thiếu niên áo xanh thảng thốt: - Thoát lực? Hắn mím miệng một lúc và hỏi tiếp có vẽ nôn nóng: - Ðạo trưởng, chẳng hay bây giờ hắn nằm đâu, xin cho tôi đến xem một chút. Thanh Phong đạo trưởng nói: - Thương thế của Giang Nhị công tử trầm trọng, bần đạo đã gia công chữa trị, bây giờ người đang yên nghỉ, không ai được làm kinh động. Thiếu niên áo xanh tõ vẻ van lơn: - Tại hạ nhìn qua thôi mà, đạo trưởng. Trang 15/581 http://motsach.info
  16. Lưu Hương Tử Lệnh Đông Phương Ngọc Thanh Phong đạo trưởng nói: - Chẳng những giữa Hàn thí chủ và bần đạo mới vừa gặp gỡ đêm nay, mà cho dầu Ðơn Ðường chủ mà nếu chưa được bần đạo đồng ý thì cũng không thể vào nơi đó. Thiếu niên áo xanh càng nôn nóng: - Ðạo trưởng cần phải như thế nào mới có thể tin tại hạ? Thanh Phong đạo trưỡng lắc đầu: - Không phải vấn đề tin hay không tin, nhưng vì thương thế của Giang Nhị công tử quá trầm trọng, nên trong vòng ba ngày không dám làm kinh động. Thiếu niên áo xanh trầm ngâm một lúc rồi khẽ gật đầu: - Ðược rồi,ba ngày sau tại hạ sẽ tới thăm. Hắn cho tay vào lưng lấy ra một hoàn thuốc khá lớn, hắn dùng hai ngón tay kẹp trao cho Thanh Phong đạo trưỡng và nói: - Hoàn thuốc này có hiệu năng làm phục hồi nguyên khí cho những người bị thoát lực, xin đạo trưỡng hãy cho Nhị công tử uống ngay, bệnh tình bình phục ngay. Thanh Phong đạo trưởng tiếp lấy hoàn thuốc và hỏi lại: - Chẳng hay hoàn thnốc này có tên không nhỉ? Thiếu niên áo xanh lại trở về lạnh lùng: - Ðạo trưởng không xem thấy à? Thanh Phong đạo trưởng cúi xuống nhln thấy trên hoàn thuốc có mấy chữ vàng nho nhỏ "Thiên Cơ Vân Công Ðơn". Ông ta rúng động. Vì ông ta không lạ gì "Thiên Cơ Ðơn" của Ngư Mụ. Thế nhưng Thanh Phong đạo trưởng vẫn cố làm vẻ trầm ngâm: - Thiên cơ vân công đơn này hình như bần đạo có nghe qua, hình như nó có lai lịch gì đó thì phải. Thiếu niên áo xanh đáp: - Tự nhiên là có lai lịch, nếu nó là thứ thuốc tầm thường thì tại hạ đâu phải lặn lội đến đây. Thanh Phong đạo trưởng ngạc nhiên: - Hàn thí chủ đã biết Giang Nhị công tử thọ thương à? Sỡ dĩ ông ta hỏi như thế là vì hành tung của Giang Hàn Thanh trong đêm rồi, ngoài những người của Ngũ Phượng Môn, ngoài những người thân thiết của họ ra thì đâu có ai được biết? Trang 16/581 http://motsach.info
  17. Lưu Hương Tử Lệnh Đông Phương Ngọc Nhưng nếu bảo đây là người trong Ngũ Phượng Môn thì làm sao giải thích? Ngũ Phượng Môn đã quyết thu hồi ba thức kiếm mà Giang Hàn Thanh đã giả trang học lấy của họ, nghĩa là phải nhất quyết thu lấy sinh mạng Giang Hàn Thanh, thì làm gì họ lại đem cho thuốc? Hình như gã thiếu niên áo xanh không thích nói chuyện nhiều, trao hoàn thuốc xong là hắn quay mình: - Tại hạ xin kiếu từ, ba hôm sau sẽ đến đây thăm hắn. Câu nói chưa đứt, thân ảnh hắn đã vút ngoài xa. Hoàn thuốc có tên " Thiên Cơ Vân Công Ðơn" đã làm cho Thanh Phong đạo trưởng có nhiều nghi vấn, vì ông biết ngoài Ngư Mụ ra, không ai có thứ thuốc nầy. Chính vì nghi vấn ấy nên ông quyết lòng theo đõi. Nhưng Thanh Phong đạo trưởng lại thêm một phen kinh ngạc khi ông ta vượt tới đầu tường, vì bằng vào khinh công trác tuyệt của ông, thế mà chỉ trong nháy mắt, gã thiếu niên áo xanh đã bước xa gần hai mươi trượng. Khi từ giã Thanh Phong đạo trưởng, gã thiếu niên áo xanh không có vẻ gì gấp rút, hắn phi thân trong tốc độ bình thường của kẻ dạ hành nhưng khi qua khỏi đầu tường Vệ Phủ thì hắn bỗng vút đi như tên bắn. Thanh Phong đạo trưởng định tận dụng thân pháp để theo bén gót nhưng ngay khi đó gã thiếu niên áo xanh vùng ngừng lại. Không, hình như hắn bị người chận lại. Thanh Phong đạo trưởng chú ý dòm theo, quả nhiên trước mặt gã thiếu niên áo xanh bây giờ có thêm người nữa.. Ðã có nhiều kinh nghiệm, Thanh Phong đạo trưỡng không tiến về hướng đó, ông ta vòng theo bóng khuất đầu tường, đến một tàng cây cách chỗ hai người khoảng trên dưới ba trượng, ẩn mình quan sát. Nói đi vòng chứ thật ra bằng thân pháp của Thanh Phong đạo trưởng cũng chỉ là trong nháy mắt. Ðứng yên một chỗ khuất vào bóng cây, Thanh Phong đạo trưỡng nhìn rõ người chận đường gã thiếu niên áo xanh và ông lại một phen kinh ngạc, vì người chận đường cũng là một gã trẻ tuổi áo xanh, tên này ăn vận theo lối thư sinh. Nếu bảo gã thiếu niên áo xanh khi nãy là một gã con trai khôi ngô thì phải nói tên thư sinh áo xanh bây giờ là tuấn tú. Với cặp mày lưỡi kiếm, với cái miệng như cánh đào hồng, với gương mặt như vừng trăng sáng, hắn đã trội hắn hơn gã thiếu niên áo xanh khi nãy. Hai người trong thật không khác gì nhau trong bóng đêm chập choạng, tuổi tác cũng xấp xỉ mà cách ăn vận cũng gần như một cách một màu, có khác chăng là gã thiếu niên áo xanh bây giờ Trang 17/581 http://motsach.info
  18. Lưu Hương Tử Lệnh Đông Phương Ngọc không có món binh khí nào cả. Bi chận thình lình, gã thiếu mên áo xanh gằn giọng hỏi: - Các hạ là người của Nam Binh Vệ Phủ? Tên thư sinh áo xanh lắc đầu: - Không. Gã thiếu niên áo xanh hỏi: - Các hạ là người của Lưu Hương Cốc? Tên thư sinh áo xanh lại lắc đầu: - Không. Gã thiếu niên áo xanh có vẽ bực: - Thế thì các hạ chận ta lại làm gì? Tên thư sinh áo xanh đáp: - Muốn cùng các hạ nói vài ba câu chuyện. Gã thiếu niên áo xanh gằn giọng: - Ta với các hạ vốn chưa từng quen biết thì có chuyện gì mà nói? Tên thư sinh áo xanh cười nhẹ: - Trước lạ sau quen, đã gặp mặt nhau thì lo gì không quen biết Gã thiếu niên áo xanh đùng đùng: - Nhưng ta không thích. Tên thư sinh áo xanh cười: - Các hạ không thích thế mà ta lại thích. Thanh Phong đạo trưỡng lấy làm lạ, ông ta không hiểu tên thư sinh áo xanh là ai, hình như cố tình gây sự với tên thiếu niên mang kiếm. Gã thiếu niên áo xanh gặn lại: - Các hạ nghĩ rằng có thể ngăn chận được ta à? Tên thư sinh áo xanh lơ đãng: - Thì cũng phải thử rồi mới biết chứ. Tuy không có cảm tình với một tên nào, nhưng Thanh Phong đạo trưởng chợt đâm lo... Ông ta đã biết qua kiếm pháp của gã thiếu niên áo xanh khi nãy, cho nên không biết tên thư Trang 18/581 http://motsach.info
  19. Lưu Hương Tử Lệnh Đông Phương Ngọc sinh áo xanh này có thể cản hắn được chăng? Gã thiếu niên áo xanh cười nhạt, hắn nhích mình lên và tràn sang bên phải.. Thân pháp của hắn thật nhanh, chính Thanh Phong đạo trưởng chú ý mà khi hắn lướt lên, ông ta nhìn không muốn kịp. Nhưng điều làm cho ông ta kinh ngạc hơn nữa là không thấy tên thư sinh áo xanh nhích bước, thế nhưng khi gã áo xanh vừa dùng lại thì hắn đã có mặt trước rồi. Hắn cười nói tự nhiên: - Ta biết các hạ sẽ đi sang hướng này. Gã thiếu niên áo xanh không nói, hắn khẽ động thân mình, khi tên thư sinh áo xanh chưa nói hết câu thì thân ảnh hắn vượt ra ngoài gần hai trượng. Nhưng khi hắn vừa chạm chân xuống đất thì tên thư sinh áo xanh cũng đã có trước mặt hắn rồi. Hắn vẫn cười nói như không: - Các hạ vẫn chậm mất một giây. Luôn hai phen bị chặn, hình như gã thiếu niên áo xanh nổi nóng, hắn rên hừ hừ trong miệng: - Tốt! Hắn nhấc mình lên và chỉ thấy hắn nhấc mình lên thôi, bóng hắn vụt như tẽ ra làm năm sáu bóng, mỗi bóng hướng về một hướng khác nhau... Tự nhiên, hắn đâu phải là Tôn Ngộ Không trong Tây Du Ký? Ðâu phải khi cần thì bứt một "nắm lông" để biến hóa nhiều hình? Ðó chỉ là một thứ khinh thân, một phép phi thân thật nhanh, nhanh đến mức tạo thành ảo giác, người đối diện có thể thấy nhiều chiếc bóng xuyên qua vút lại, khó lòng phân biệt đâu là hình thật, đâu là hư ảnh? Thanh Phong đạo trưởng trố mắt, nói lầm bầm trong miệng: - Ngư Long Bá Biến".. Ðúng là môn hạ của Ngư Mụ chứ không còn gì nữa. Gìống y như những luồng khói rẻ ra vì gió xé, chỉ thoáng một cái, thân ảnh của gã thiếu niên áo xanh lên đến sáu bảy bóng và mỗi bóng theo một phương hướng khác nhau. Ðã hiểu biết đó là thân pháp " Ngư Long Bá Biến" và nhãn quang của Thanh Phong đạo trưởng không phải dễ bị hoa, thế nhưng ông ta vẫn không làm sao phân biệt. Nói thì chậm, nhưng sự việc xẩy ra thật nhanh, sáu bảy cái bóng vừa nhoáng lên là mất hút hẳn, gã thiếu niên áo xanh còn lại một mình và tên thư sinh áo xanh lại đứng chặn ngay trước mặt hắn cười chúm chím. Ðôi mắt của Thanh Phong đạo trưởng gần như không nháy và bây giờ ông ta buộc miệng kêu Trang 19/581 http://motsach.info
  20. Lưu Hương Tử Lệnh Đông Phương Ngọc lên nho nhõ: - Dĩ bất biến, ứng vạn biến"..cứ như thế nầy thì tên thư sinh áo xanh thân pháp cao hơn gã thiếu niên áo xanh nhiều lắm. Nhưng rồi ông ta thắc mắc. Ông ta đã biết " Ngư Long Bá Biến" của Ngư Mụ nhanh đến mức làm cho người ta hoa mắt, trừ " Ðông Hải Song Tiên" ra, có thể nói trên đời này không ai phá nổi, thế mà tên thư sinh áo xanh nầy lại đối phó như chơi. Ông ta vốn biết phương pháp " Dĩ bất biến, ứng vạn biến" nhưng trong trường hợp này mang ra sử dụng thì thật không tài nào làm nổi vì muốn đối phó, không phải mắt nhìn chân bước mà phải là có mắt dưới chân. Chỉ riêng gã thiếu niên áo xanh thì biết rõ. Thân pháp cuối cùng của hắn là " Ngư Chất Long Văn ", một cái nháy mắt, thân ảnh có thể chia làm tam hướng, nhưng hắn thấy mỗi hướng cũng đều có bóng của tên thư sinh áo xanh cuối cùng, khi hắn trụ lại thì đối phương cũng trụ lại bộ vị không sai một mảy. Cơn giận của gã thiếu niên áo xanh không còn dằn được nữa. Hắn rít lên một tiếng và cho tay lên đốc kiếm.. Y như chiếc mống bạc, thanh kiếm thoát ra khỏi vỏ vút thẳng vào yết hầu tên thư sinh áo xanh, sức nhanh của nó lăm cho Thanh Phong đạo trưởng hơi chóa mắt.. Tên thư sinh áo xanh cười nhẹ: Giận chi mà dữ thế... - Thanh Phong đạo trưởng tập trung nhãn lực, ông ta biết đây là giây phút quyết liệt và cuối cùng của trận đấu nữa chơi nửa thật, ông ta cố theo dõi những động lác của hai bên. Tên thư sinh áo xanh thong dong nói chuyện như không và cùng một lúc cánh tay phải của hắn kéo lên thật lẹ, ngón tay trỏ và ngón tay giữa rẽ ra như mũi kéo xáp đúng vào mũi kiếm của đối phương. Cách đối phó thật là khủng khiếp vì mũi kiếm phóng tới quá nhanh và tự nhiên thật mạnh, cho dù cầm chiếc kềm sắt cũng chưa chắc đã nhận được, huống chi đó là hai ngón tay bằng thịt bằng xương. Thể nhưng khi hai ngón tay cũa tên thư sinh áo xanh đưa lên thì ánh thép vùng tắt ngấm, mũi kiếm của gã thiếu niên áo xanh bị hai ngón tay kẹp cứng y như hắn phóng kiếm vào kẽ đá. Ðẩy tới không nổi, rút ra cũng không được, gã thiếu niên áo xanh nghiến răng hất mạnh cánh tay trái ngang trước mặt. Rít! Tiếng thép khua lên khô khốc, thanh kiếm bị cái phạt của bàn tay gãy đoạn... Tên thư sinh áo xanh buông cho mũi kiếm rơi xuống đất, hắn cau mày: Trang 20/581 http://motsach.info
nguon tai.lieu . vn