Xem mẫu

  1. Em là ô sin TRUYỆN NGẮN CỦA NGÔ THUÝ NGA Em là một con ô sin, ô sin thứ thiệt. Mẹ dắt em đến nhà dì Hai bảo cho em phụ dì việc nhà. Dì hất mặt nhìn em, thú thật là em ước gì có cái hố mà chui xuống để trốn cái ánh nhìn đó. Dì gật đầu bảo chị cứ yên tâm mà về, để con bé đấy em nuôi. Lúc đó em mới mười lăm. Thế là mẹ về. Dì ngọt ngào kêu cứ xem đây như nhà mình, đừng ngại gì nghen cưng. Ngọt ngào nhưng em cứ thấy nó sắc nhọn kiểu gì ấy. Em thấy sờ sợ. Mà em ghét cái từ “cưng” kinh khủng. Ai gọi là em là “cưng” em cũng ghét, không biết tại sao. Công việc của em là giặt đồ, lau nhà, rửa chén, nấu ăn. Dì không cho em đi chợ vì sợ em không quen đường. Là dì nói vậy. Khi mẹ em đến thăm, em kể lại, mẹ cau mặt: A cái con này gớm thật. Nó sợ mày ăn bớt tiền nó nên không dám để mày đi chợ đây mà. Mẹ hỏi em thế dì có cho tiền tiêu vặt không. Em cười cười, cả đời con có đi đâu ra khỏi nhà đâu mà cần tiêu vặt mẹ. Là em nói cho mẹ an lòng thôi. Chứ em cũng cần một ít tiền chứ, con gái mà. Mặt em nhiều mụn lắm, nên em cũng muốn mua một lọ kem bôi cho nó đỡ. Đôi khi đến ngày ấy mà dì không có nhà, em không biết làm sao cả. Em hoang mang, sợ lắm. Chẳng lẽ cứ để máu chảy ròng như thế dưới mỗi bước chân mình đi. Rồi thì dượng đập em chết ấy chứ. Nên em cứ phải lấy cái áo cũ, cắt ra nhiều mảnh và thấm cho nó đỡ. Mà cái ấy của em nó thất thường lắm. Khi thì một tháng tròn, khi thì nửa tháng. Có khi hơn một tháng rồi vẫn không thấy. Nên nhiều khi em chẳng biết đường nào mà lần. Tự nhiên thấy máu chảy, thế là em lại cuống lên. Phải mất một lúc em mới bình tĩnh trở lại và tìm cách giải quyết. Có dì ở nhà thì đỡ hơn. Nhưng mà nhiều khi em cũng ngại lắm. Cứ rón rén bên tấm cửa, chờ cho dượng đi ra, mà dượng toàn không mặc cái gì trên người, đến là phát ngại. Em vào phòng, lí nhí, ấp a ấp úng một hồi mới nói được. Mà dì cũng cáu, dì
  2. bảo em con này mồm mày bị chó ăn rồi hả, sao vào phòng không chịu gõ cửa. Thì em có nhớ đâu, tại em quên mất. Mà con gái với nhau cả, dì cứ mặc đồ tự nhiên, em đâu có nhìn đâu. Dì mở tủ, lấy ra cả gói và ném lại phía em: cho mày cả đấy, tao mới mua hôm qua, có cánh và siêu mỏng hẳn hoi đấy. Khôn hồn thì đừng có làm phiền tao nữa, nghe không? Mắt dì trợn ngược, em thấy lồng trắng nhiều hơn lồng đen, đến phát sợ. Ở nhà dì được gần hai năm thì…em bị đuổi. Không phải em lười nhác hay làm không tốt việc nhà mà bị đuổi đâu. Cũng không phải em ăn cắp ăn trộm gì cả. Chuyện là thế này… Một hôm em lau chùi nhà tắm, đang kỳ cọ cái gương thì thấy một gương mặt cũng tương đối xinh trong gương. Em quay bật ra đằng sau xem là ai, nhưng mà không thấy ai cả. Em nghĩ không lẽ là mình thật sao? Em nhìn đi nhìn lại, rồi em thử làm những động tác khác nhau và quan sát trong gương xem sao, thì em thấy nó cũng làm những động tác y hệt như em. Ôi, em không tin được người trong gương kia lại chính là mình. Vì em thấy lạ quá. Gương mặt em không còn mụn gớm ghiếc như trước. Sau này dì em bảo mày đã qua thời kỳ dậy thì thì nó hết chứ sao. Dì còn đế thêm một câu: người đâu mà ngu dễ sợ. Thì em cũng công nhận là em ngu, ngu vì em chưa biết. Từ bé đến giờ có nghe ai nói về dậy thì đâu. Em cũng có biết cái dậy thì là cái gì. Em làm gì được đi học mà biết. Mấy chữ cái bập bẹ nhờ anh Ti nhà hàng xóm dạy em đánh vần. May mà em còn biết đọc chút ít và biết viết được tên mình. Anh Ti dạy em từ thời còn nhỏ xíu. Lúc đó anh Ti còn hay dẫn em đi thả diều. Anh Ti còn bảo sau này lớn lên nhất định anh sẽ lấy bé Lọ làm vợ. Bé Lọ là tên anh Ti gọi em. Còn mẹ và dì thì cứ gọi em là con Tẹt. Giờ anh Ti đi du học rồi. Nhà anh Ti giàu lắm. Anh Ti lại học giỏi nữa. Lúc em mới đến nhà dì ở, anh Ti có viết thư cho em, tổng cộng là năm lá. Từ khi anh Ti nói mai anh đi du học ở Úc, thế là không có bức thư nào nữa. Mới đầu em cũng buồn lắm chứ. Nhưng rồi dần dần cũng quen. Là em nghĩ ra một cách thế này. Buổi sáng đi đổ rác, em cầm theo bức thư của anh Ti, bỏ vào hộp thư trước cổng nhà dì. Tối đến, em vờ như ra kiểm tra thư và lấy vào chiếc phong bì màu xanh lam có hai con chim bồ câu chụm đầu vào nhau. Lần nào anh Ti cũng gửi bằng chiếc phong bì ấy. Anh Ti bảo anh thích màu xanh, vì nó bình yên như cảm giác mỗi lần anh được bên em. Và cái tên em cũng bình yên nữa. Em mới chợt nhớ ra tên
  3. mình là Thanh Bình. Ừ, cũng đẹp. Mà cũng có chữ bình nữa nên anh Ti nói là bình yên. Mà hình như thanh cũng là màu xanh hay sao ấy. Tự nhiên em lại thấy thinh thích khi nghĩ về cái tên và cái phong bì của anh Ti. Em lại ngồi mân mê ở góc bếp, là chỗ ngủ của em, và đánh vần từng chữ. Bức thư của anh Ti dài ghê. Em phải đọc gần cả buổi tối mới xong đấy. Em phải chờ cho dì dượng đi ngủ rồi mới dám đọc. Mà em đọc bằng chiếc đèn pin, em trùm kín mền rồi bật đèn pin đọc. Chứ em mà bật điện ấy à, dì dượng mà thấy, la em chết. Nhưng mà có lần em cũng hú hồn. Tại tối nào em cũng đọc. Có năm lá thư thôi, nhưng em cứ đọc đi đọc lại. Có hôm dượng lấy đèn ra vườn làm gì ấy, thấy nó mờ mờ, tối thui, dượng càu nhàu tao để cái đèn đây, không ai làm gì sao nó lại hết điện, tối thui thế này, khốn kiếp. Lúc đó, trống ngực em đập thình thịch, cứ cúi gầm, không dám nhìn dượng. May mà dượng không phát hiện ra. Đúng là hú hồn. À quên, để em kể tiếp…Khi không tin mình chính là cô gái cũng xinh đẹp trong gương, em cứ nhìn mãi, rồi em cười, mà khi cười em lại thấy đẹp hơn trong gương. Rồi em thử sờ tay lên mặt, em xoa xoa hai má, thấy nó trơn tru, mịn màng, chứ không còn lỗ chỗ, toàn mụn như trước nữa. Mà thú thật là em thấy em trắng lắm, đâu có đen thui lui như dì và mẹ nói đâu. Ngày trước mới đến, dì nhìn em, lè lưỡi: trời, sao cháu tui đen vậy cà. Mẹ em cười cười, nó ngày nào cũng đầu trần ngoài nắng, đen là thường, không đen mới là sợ ấy. Vậy mà bây giờ em trắng lắm. Em có thấy mình đen đâu. Nhìn mình đẹp, em cũng thấy vui vui. Em chạy đi khoe với con bé hàng xóm, cũng làm người giúp việc. Vừa ra tới cửa thì thấy dượng đi làm về, em khoe luôn: dượng, dượng có thấy nay con đẹp hơn không dượng? Lúc nãy con lau nhà tắm, con thấy mình trong gương, nó trắng trẻo mà đẹp. Dượng nhìn em cũng lâu lâu. Rồi dượng bảo em xoay một vòng dượng xem. Dượng gật đầu. Rồi dượng véo má em. Dượng sờ ngực em, dượng kêu chỗ này cũng đẹp hơn nữa. Dượng cười, mà cái điệu cười kiểu gì ấy, em chẳng thích. Tối hôm đó, lúc em đang ngủ thì dượng xuống. Dượng chui vào mền em. Em sắp la lên thì dượng bịt miệng em lại: suỵt, dượng đây, đừng la. Em chưa kịp nói gì thì dượng đã cắn vào môi em. Dượng còn cắn tai em nữa. Dượng cứ làm nhồn nhột nơi cổ em. Rồi dượng cởi hết đồ em ra. Nói chung là em không kịp làm gì. Thôi thì em cứ để kệ dượng.
  4. Dượng mân mê ngực em, dượng còn ngậm nó, làm em cứ thấy tê tê, nhồn nhột, mà hình như cũng thấy thinh thích. Rồi em thấy mình ướt át. Em cứ như đang lơ lửng trên mây. Dượng ghé vào tai em, bảo hãy ôm chặt lấy dượng. Em làm theo, rồi không biết dượng làm cái gì mà bỗng nhiên em thấy đau như người mình bị xé đôi. Dượng ngậm môi em làm em không hét được. Em thấy dượng cứ nhún nhún làm em cũng nhún theo. Dượng hỏi em có thích không. Em gật đầu. Mà em cũng không biết sao lại gật đầu. Em cứ thấy lâng lâng, buồn cười lắm. Nhưng rồi em cũng thấy mệt, em ngủ lúc nào chẳng biết. Rồi em giật mình, dượng kêu Tẹt, dậy mặc đồ vào mau. Dượng vớ lấy bộ đồ rồi đi lên gác. Em dậy, bật chiếc đèn pin để mặc đồ. Thấy người mình đau ê ẩm. Đến sáng em gấp mùng mền thì thấy có máu dưới tấm ga trải nệm. Em không biết máu của em hay của dượng, nhỡ dượng mà bị thương, em chết chắc. Ngồi ăn sáng, em cứ để ý xem người dượng có bị xây xước gì không. Em thấy dượng gườm mặt, sợ quá em không dám nhìn nữa. Từ đó, thỉnh thoảng dượng lại xuống và lại lặp lại chuyện ấy. Nhưng mà sáng ra em không thấy máu ở trên ga nệm như lần ấy nữa. Dượng dặn em không được nói gì với dì, nghe chưa. Em gật đầu. Nhưng mà rồi dì cũng biết, mặc dù em không hề nói. Chuyện là tối hôm đó, tự nhiên hai dượng cháu đang ngủ thì thấy chói mắt quá. Em bật dậy, dượng cũng bật dậy. Em thấy dì đang đứng chống nạnh: Á à, dượng cháu nhà bay làm cái trò lăng loàn này hả. May mà hôm nay tao khát, xuống uống nước mới bắt quả tang nhé. Cái con ranh này, mày được lắm. Dì chỉ tay vào mặt em. Em còn đang ngơ ngác. Rồi dì quay sang dượng. Dì chưa kịp nói gì, dượng đang rối rít mặc đồ, em thấy dượng mặc đồ trái, nghĩ buồn cười. Nhưng em chưa kịp cười thì dượng đã chạy lại bên dì. Em, cái con Tẹt nó dụ dỗ anh. Nó rủ rê anh đấy, chứ anh đâu…Ranh con còn không mau mặc đồ vào. Em nhìn xuống mình thì thấy đang trần như nhộng. Em khua tạm cái mền phủ lên người. Dì cầm tóc em lôi, em thấy râm ran trên đầu, rồi thì không biết gì nữa. Khi tỉnh lại, em thấy mình đang nằm ngoài bậc cửa. Dì vứt túi của em cái ịch xuống đất rồi hét: cút, cút khỏi cái nhà này. Em nhặt cái túi, rồi em đi vào bếp, lấy trong góc tủ ra mấy lá thư của anh Ti. Em cúi chào dì dượng rồi đi. Em biết là mình phải cút khỏi cái nhà này, chứ chưa biết sẽ
  5. cút đi đâu. Em sang chào con bạn hàng xóm, kể qua loa cho nó nghe. Nó hơn em ba tuổi, nhưng nheo nhóc, còi cọc, còn nhỏ hơn em, nên em không gọi nó bằng chị. Nó chảy nước mắt, móc trong túi ra mấy tờ tiền đưa cho em. Nó bảo thôi bà ra bắt xe về quê với mẹ. Khi nào đó quay lại đây tìm tui, hai đứa mình đi mần ăn. Em gật đầu, thấy nó khóc nên cũng khóc theo. Thế là em bị đuổi… Em ra ga bắt xe về quê. Thằng lơ xe đuổi em xuống, nó kêu không có tiền cũng bày đặt đi xe. Xe đi rồi em mới sực nhớ, nó cầm của em mấy tờ tiền, chưa trả lại. Em chạy theo, cố gọi, nhưng chiếc xe phóng nhanh quá, nó đi mất rồi. Em đứng thở một lúc rồi ngồi nghỉ bên lề đường. Tự nhiên nước mắt em chảy, chứ em cũng chẳng khóc làm gì. Em không biết nên làm gì bây giờ. Bụng em kêu ộc ộc. Em đói. Nước mắt em cứ chảy mãi. Em ngồi thêm một lúc rồi đứng dậy đi. Qua một quán phở, mùi thơm nức lên tận mũi. Cái bụng em lại sôi ùng ục. Rồi em nhìn thấy một tấm bảng treo bên góc. Em đánh vần. Chữ cũng đẹp nên không khó đọc lắm. Trên bảng viết cần người rửa bát. Em đánh bạo vào hỏi. Bà chủ nhìn em. Mặt bà chủ hồng hào, môi đỏ. Bà gật đầu rồi bảo con bé, cũng gần bằng em, đang lau bàn ngoài kia, mang cho em bát phở. Bà bảo em ăn đi rồi cất đồ, ra phụ cô kia rửa bát. Em dạ và ngồi vào bàn ăn. Phở ở đây ngon thật. Ngon nhất trong những lần em từng được ăn. Mà em đã từng được ăn đâu, nay là lần đầu tiên em được ăn phở. Nó ngon đến không quên được. Công việc rửa bát em làm quen rồi nên rất dễ dàng và làm nhanh nữa. Em được bà chủ khen là khéo léo. Làm ở đây được khoảng một tuần, vì em không có chỗ ở nên bà chủ cho ngủ nhờ ở kho để thức ăn dự trữ. Một buổi trưa em đang rửa bát thì có một chị, em không biết nên gọi là gì, vì thấy còn trẻ quá, lại xinh đẹp nên em gọi bằng chị, ra giếng rửa tay. Chị nhìn em một lúc rồi bắt chuyện với em. Chị hỏi em trước đây đã làm ở đâu chưa. Em kêu em giúp việc cho dì nhưng giờ không làm nữa, xin làm ở đây. Chị ấy hỏi em cũng nhiều, về công việc em từng làm ở nhà dì, về chỗ ở của em hiện nay…nhiều lắm, em không nhớ hết. Rồi chị bảo chị cũng đang cần một người giúp việc nhà, tại chị bận quá, đi cả ngày nên nhà cửa không có ai chăm sóc. Chị hỏi em có muốn về ở với chị
  6. không, giúp chị nép dọn, làm mấy công việc vặt. Em được ở lại đó luôn, và một tháng chị trả em triệu rưỡi. Em mừng quá, gật đầu. Có tiền, em gửi về quê cho mẹ, rồi em tìm con bạn trả lại nữa. Nghĩ lại thấy vui. Chị dắt em ra nói chuyện với bà chủ rồi đưa em về. Thế là em có công việc mới. Có chỗ ở mới. Em có một căn phòng riêng. Nó rộng và đẹp. Ở đây em có thể nhìn ra vườn. Có những hôm không ngủ được, em mở cửa sổ và nhìn mông lung. Trăng như cái bánh đa tròn vành vạnh. Hái nó xuống ăn chắc cũng ngon. Em ngồi đếm sao, nhiều lắm. Em cứ đếm rồi lại quên. Có khi đếm đến một nghìn, em phải dừng lại vì không biết con số tiếp theo. Ngày xưa anh Ti chỉ dạy em đếm đến một nghìn thôi. Rồi bỗng dưng em nhớ đến anh Ti. Nhớ lắm. Em lôi mấy bức thư của anh Ti ra đọc lại. Ở đây em được đọc thoải mái bằng đèn điện chứ không phải trùm mền và đọc bằng đèn pin như ở nhà dì. Bé Lọ nhớ chờ anh nhé. Nhất định sau này anh sẽ lấy em làm vợ. Bây giờ anh qua bên kia học tiếp, sau này trở về gây dựng sự nghiệp và sẽ lo cho bé Lọ có cuộc sống đủ đầy. Bé Lọ phải ngoan và nhớ chờ anh Ti nhé. À, mà quên, sau này không được gọi anh là anh Ti nữa nhé. Anh là Thanh Minh, còn em là Thanh Bình, tên chúng mình ghép lại là Bình Minh Xanh đó. Tương lai của chúng mình cũng sẽ tươi sáng và đầy hi vọng như màu xanh của bình minh đó, bé Lọ biết không? Những điều anh nói chắc bé Lọ khó hiểu lắm nhỉ? Mà thôi, bé Lọ chỉ cần ngoan ngoãn và nhớ chờ anh về là được… Đúng là khó hiểu. Em đọc đi đọc lại mãi mà vẫn thấy khó hiểu. Nhưng mà anh Ti nói chỉ cần em ngoan ngoãn và chờ anh Ti về. Thì từ trước giờ em vẫn luôn ngoan ngoãn mà. Em có cãi lời ai đâu. Có mảng chơi đâu. Chị hài lòng về em lắm. Chị khen em chăm chỉ và ngoan ngoãn. Chị còn khen em khéo chăm trẻ nữa. Ấy là vì thằng cu Bin nhà chị rất quý em. Suốt ngày hai cô cháu chơi với nhau. Cu Bin ngoan lắm. Có nhiều đêm cu Bin khóc, đòi ngủ cùng em, thế là chị kêu em sang ngủ cùng chị và cu Bin luôn. Ở đây em thích lắm. Em được tự do, thoải mái, chứ không như ở nhà dì. Chị còn cho em tiền tiêu vặt. Thi thoảng chị lại mua cho em cái áo, đôi dép. Nói chung là chị tốt lắm. Chị bảo chị xem em như em gái chứ không phải như
  7. một đứa ô sin. Sao mà em cứ có cảm giác ấm áp, vui vui. Nhưng mà…nhưng mà em lại bị đuổi. Mà không, không phải bị đuổi, mà là em bỏ đi. Về nhà chị được gần một tháng. Em cũng không hỏi chị sao không thấy ba của cu Bin đâu cả. Em vốn là người ít tò mò. Rồi một hôm, chị đi làm chưa về, em và cu Bin đang chơi trò cưỡi ngựa thì nghe tiếng chuông cửa kêu. Em chạy ra mở cửa, là một người đàn ông cao to. Em chưa kịp nhìn kỹ, vừa mở cánh cửa thì cu Bin trong nhà chạy ù ra, miệng toe toét gọi ba, ba. Rồi cu Bin xoay tròn trên không, hai cánh tay ôm chặt lấy người vừa gọi là ba. Người đàn ông lạ thơm má, thơm trán rồi bế cu Bin vào nhà. Anh ấy lôi ra nhiều đồ chơi bày lên bàn bảo quà của con trai ba đây. Mãi đến giờ anh ấy mới nhìn thấy và chú ý đến em. Anh ấy nhìn em, ánh nhìn quen quen và sờ sợ. Giống ánh nhìn của dượng khi em hỏi dượng có thấy nay con đẹp hơn không. Tự nhiên em sởn gai ốc. Cảm giác ớn lạnh chạy dài sống lưng. Thấy ba nhìn em lâu, cu Bin rối rít: chị Bình đó ba. Chị Bình của Bin đấy. Em cúi đầu chào. Anh ấy vẫn nhìn em… Buổi tối chị về. Chị gọi em cùng ra ăn cơm như mọi lần. Chị nói đây là nhỏ Bình, em mới mướn. Con nhỏ chăm chỉ và ngoan lắm. Thằng Bin nhà mình quý nhỏ lắm. Cứ suốt ngày quấn lấy cô. Em đang định…Chị bỏ lửng câu nói khi nhìn sang anh. Lúc đó anh vẫn đang nhìn em. Vẫn là cái nhìn sờ sợ ấy. Rồi em thấy chị cúi mặt. Hình như là chị buồn. Tự nhiên em thấy bất an. Em cũng không biết nữa, cứ thấy thế nào ấy. Xong rồi em cũng thấy buồn. Cái đêm đầu tiên dượng xuống ngủ với em, rồi những đêm tiếp theo nữa, tự dưng cứ hiện lên trong đầu em. Rồi những câu nói của dì, bàn tay dì nắm lấy tóc em mà lôi cũng hiện lên trong đầu em nữa. Em sợ. Rửa chén xong, em xin chị đi ra ngoài một lúc. Chị đồng ý. Thú thật là em không biết tại sao mình lại xin như thế. Trước giờ em chưa ra khỏi nhà vào ban đêm. Em vào phòng, cầm mấy bức thư của anh Ti rồi đi. Em cũng không biết mình cầm theo mấy bức thư ấy làm gì. Sau này ngồi nghĩ lại, em thấy hình như đó là linh tính. Em cứ có cảm giác mình sẽ không quay trở về nhà chị nữa. Điều em không biết là tại sao mình không mang theo áo đồ mà lại chỉ mang theo mấy bức thư của anh Ti. Bây giờ thì em biết vì đó là tài sản quý giá nhất của em lúc đó. Và em biết tại sao mình lại đi. Là vì em sợ. Em sợ những gì
  8. xẩy ra trước đây ở nhà dì sẽ lặp lại. Em sợ lắm. Thế là em đi. Em cứ lang thang, chưa biết sẽ dừng ở đâu. Nhưng em sẽ không quay về nhà chị nữa, dù em biết chắc chị sẽ buồn và sẽ lo cho em. Cu Bin cũng sẽ buồn. Em cũng sẽ buồn, sẽ nhớ chị và nhớ cu Bin nhiều nhiều. Nhưng em không quay về đâu. Không quay về. Em trở lại quán phở ngày xưa xem bà chủ có cần người rửa bát nữa không xin làm tiếp. Bà chủ bảo đã đủ người rồi. Em chào bà rồi đi ra. Nhưng vừa đến cửa thì bà gọi lại. Bà bảo bà thương mày hiền lành, lại chăm chỉ, làm được việc. Để bà giới thiệu mày cho thầy Toan. Thế là bà dắt em đi. Bà kể thầy Toan là phó giáo sư, tiến sĩ chuyên nghiên cứu văn học. Thầy giàu lắm, nhưng cũng khổ. Hết lần này đến lần khác bị tai biến, có con vợ đẹp thì nó bỏ nhà đi theo trai, dắt cả đứa con gái đi nữa. Thầy đã gần năm mươi rồi. Hôm bữa bà sang chơi, trời, thấy nhà như cái ổ chuột. Thầy nhờ bà tìm cho thầy một người giúp việc. Bà thấy mày là hợp nhất, vừa chăm chỉ, lại hiền lành, tốt tính. Chịu khó con ạ, thầy không để cho mày thiệt đâu. Thế là em lại trở thành ô sin. Nhà thầy đúng là cái ổ chuột. Nhìn đến phát gớm. Em phải nép dọn, lau chùi mãi mới nhìn được. Thầy nói khó nghe lắm. Em cứ tròn mắt nhìn. Thầy phải nói đến lần thứ ba em mới dịch được. Thầy viết lên tờ giấy bảo rằng vì bị tai biến nên giờ thầy mới nói khó thế, và đi cũng khó nữa. Thầy cứ bập bẹ như con nít tập nói. Cái điệu đi của thầy cũng như con nít chập chững từng bước. Buổi sáng em cứ phải dìu thầy đi vòng quanh sân tập thể dục. Nhà thầy rộng và nhiều sách lắm. Tầng nào cũng thấy sách. Công việc của em cũng là nấu ăn, giặt đồ, lau dọn nhà cửa và dìu thầy tập thể dục mỗi sáng nữa. Thi thoảng em có đút cơm cho thầy, vì nhìn thầy ăn thấy tội tội. Tay thầy run nên cơm cứ vung vãi ra ngoài, đổ cả lên áo quần. Lúc nào trong túi áo của thầy cũng có một cái khăn. Vì mỗi lần thầy nói, nước dãi lại rơi, cứ như con nít thèm ăn ấy. Thầy lại lấy chiếc khăn chấm chấm lên miệng. Cử chỉ đó làm thầy trông đáng yêu thế nào ấy. Lạ lắm. Hơn tháng nay rồi, mà ngày ấy của em vẫn chưa đến. Em cũng không thấy đau bụng hay gì cả. Ừ thôi kệ. Càng thích. Đỡ phải lo. Cứ mỗi lần đến ngày ấy là em lại ghét. Mấy ngày đó, em uể oải lắm. Lúc nào cũng thèm ngủ, không muốn làm gì cả. Lại cứ đau
  9. lích ích cả ngày ở vùng dưới rốn. Ngực em cứ cương lên, nhưng nhức khó chịu. Nó cứ như thế khoảng bốn ngày, có khi thì năm ngày. Tính đến nay, em đã ở nhà thầy được một tháng hai mươi ngày. Thầy trả em tháng lương đầu hai triệu. Em gói gém bốn tờ tiền polime thẳng tắp để dưới gối. Em ngồi đếm xem mười ngày nữa là vào thứ mấy, để được nhận lương nữa. Xong em leo lên giường ngủ luôn. Rồi em giật mình, thấy nhồn nhột như ai đang đụng vào người. Em mở mắt, thấy thầy không mặc gì cả, đang lùa tay và bóp mạnh ngực em. Em định hét, nhưng cũng như dượng, thầy cắn môi em. Rồi thầy xé tung áo của em. Thầy nằm lên người em. Thầy làm những động tác như dượng làm. Em cũng thấy tê tê, thinh thích. Mà động tác của thầy còn mạnh mẽ hơn dượng. Em như bị co giật. Em ôm ghì lấy thầy. Thầy thở mạnh. Nước dãi của thầy rớt trên người em. Một lúc sau thầy lăn ra ngủ bên cạnh em như cún con. Tự nhiên em cứ thấy như chưng hửng. Nhưng rồi em cũng nhắm mắt ngủ lúc nào không biết. Sáng dậy lại thấy mình mệt lả. Lâu lâu thầy lại vào phòng em và lặp lại chuyện ấy. Tháng này thầy tăng lương cho em lên ba triệu. Em lại cẩn thận bỏ vào dưới gối. Nhẩm tính đã được năm triệu. Em muốn mở một tiệm cho thuê áo cưới. Lúc nhỏ, cứ thấy có đám cưới là em lại chạy đi xem cô dâu mặc váy. Rồi em cũng ao ước sau này mình cũng sẽ được mặc nó. Em mà mở tiệm thì tha hồ được mặc. Hôm bữa em hỏi, thầy kêu chắc tầm mười lăm triệu là có thể mở được. Thầy bảo thầy sẽ mở tiệm cho em, lo mần ăn rồi ở lại bên thầy. Thầy bảo tiền thầy không thiếu, mở tiệm cho em, không quanh quẩn làm mỗi việc nhà cũng chán. Thầy tâm lý lắm. Nghe thầy nói em cũng thấy vui vui. Em nghĩ nhiều đến cái tiệm áo cưới của mình. Em sẽ tự tay may những chiếc áo theo sở thích của mình. Em ấy à, em may giỏi lắm. Vì là ngày xưa ở quê, em toàn đi may thuê cho họ. Khi em mười lăm tuổi, mỗi lần về nhà em thường khó chịu vì mẹ hay dắt bạn về. Mới đầu em không biết gì nên cứ xông thẳng vào nhà. Có khi em thấy mẹ và bạn mẹ đang trần truồng quấn vào nhau trên chõng tre ở góc tường. Rồi mẹ mắng em, kêu về thì phải gọi hay gõ cửa chứ. Từ đó hễ về là em lại gọi mẹ từ đầu ngõ. Rồi em đụng đầu với bạn mẹ ở cửa, đang vừa đi vừa cài khuy áo, đâm sầm vào em rồi lại còn lườm em. Tối ngủ em thấy lưng mẹ có những vết xước, máu râm ran, đọng từng hột nhỏ trên vết xước. Môi mẹ cũng bị bầm
  10. dập và máu cũng tù đọng trên đó. Em tưởng mẹ làm sao nên khóc. Mẹ kéo em vào lòng, ôm chặt em, vuốt tóc em. Mẹ bảo em là con ngốc, mẹ thích như thế mà. Tự nhiên em nghĩ, sao máu chảy, đau thế mà mẹ lại bảo là thích. Rồi em ngủ quên lúc nào không biết. Khi tỉnh dậy lại không thấy mẹ đâu nữa. Rồi mẹ kêu con lớn rồi, phải đi đây đó ra ngoài cho nó khôn, chứ ở nhà mãi ngu người đi. Thế là mẹ dắt em lên nhà dì Hai, cho biết thành phố, cho khôn người. Dạo này em cứ thấy thế nào ấy. Không muốn ăn và ăn không có cảm giác ngon. Em lại hay buồn ói nữa. Thầy thấy em hay bỏ bữa, lại có lần thấy em ói trong bếp. Thầy bảo em bị bệnh rồi. Thầy đọc số điện thoại và bảo em bấm giùm. Thầy nói đó là bác sĩ tư của thầy. Tại tháng nào thầy cũng phải khám định kỳ nên thầy có hẳn một bác sĩ riêng. Ông bác sĩ này chắc cũng gần bằng tuổi thầy, em thấy hai người na ná nhau. Thầy bảo ông khám cho em. Xong rồi ông vào phòng thầy, mặt cười hớn hở. Em vào theo. Ông nói xin chúc mừng thầy, con trai hẳn hoi nhé. Thầy ngơ ngác. Em cũng ngơ ngác. Ông bác sĩ bảo, sao, thầy bất ngờ lắm phải không? Một cậu bé kháu khỉnh đấy, được ba tháng tuổi rồi. Thinh lặng một lúc rồi như chợt nhớ ra, thầy gật đầu, cười cười rồi tiễn bác sĩ ra cổng. Em bất giác sờ bụng mình như vô thức. Tự nhiên em lại thấy như hoang mang. Thầy vào. Em không thấy thầy cười. Rồi thầy chỉ tay vào mặt em, nói rặn từng tiếng một như con nít đang tập nói: cút, cút khỏi nhà tôi. Em cút, chưa kịp lấy tiền cất dưới gối lâu nay. Cũng không kịp mang theo cái gì bên mình. Mấy lá thư của anh Ti cũng không kịp mang theo. Nước mắt em lại chảy ròng, mặc dù em biết là em không khóc. Em đã nói mà, em không biết khóc. Bây giờ biết đi về đâu? Em không dám quay về quán phở. Tự nhiên em thấy sợ. Em…em không biết. Em cứ đi thế. Rồi em thấy mình đứng trên một chiếc cầu. Chiếc cầu cao lắm. Em không biết là mình làm gì ở đây. Tay em vịn thành cầu, em định leo lên ngồi thì nghe tiếng quen quen: chị ơi mua gì không chị. Em quay phắt người lại, một con bé nheo nhóc đang vác cả mớ hàng rong gắn trên tấm ván lớn gấp đôi người. Nó hét lên. Em cũng hét. Nó hất cái tấm ván trên người xuống rồi ôm chầm lấy em. Hai đứa ôm nhau nhảy vòng trên cầu. Là con bạn em. Ôi, gặp lại nó em mừng quá. Hai đứa ngồi bên mép cầu. Em nhìn nó. Thắc mắc
  11. sao tui lại ở đây chứ gì? Thì hôm bữa đó, đưa cho bà mấy chục bảo bà ra bắt xe về quê. Đó là tiền bà chủ đưa cho tui đi chợ. Trưa bà chủ về, tui nói dối là đi giữa đường làm rơi nên không mua được gì cả. Bà chửi tui đồ mất dạy, quân ăn quỵt rồi đuổi tui. Thế là tui lên đây bán hàng thuê cho lão Ưng. Nhưng mà cũng khổ, ngày nào lão cũng dọa sẽ cắt cổ tui nếu không bán được hàng cho lão. Thế nên gặp ai tui cũng chào, cứ thấy trên đường là tui chào. Vậy nên mới gặp được bà đó. Nghe xong em lại ứa nước mắt. Là tại em mà con bạn em khốn khổ. Em kể cho nó nghe chuyện từ khi rời khỏi nhà dì đến giờ. Nó cũng khóc. Mắt ướt nhẹp. Rồi nó sờ bụng em. Nó kêu hay bây giờ về nhà. Mà bây giờ tháng mấy rồi? Hình như tháng tám. Đi, về. Chắc giờ anh Ti nhà bà cũng về rồi. Mình về đó đi. Về tìm anh Ti. Ừ nhỉ. Anh Ti nói cuối tháng bảy anh về. Em và con bạn vứt luôn cái mớ hàng rong đó, nắm tay nhau đi. Nó móc hết trong túi ra đếm, được trăm hai. Em cũng sờ vào túi. Rồi em mừng quá. Có bốn tờ polime cứng đờ trong túi. Hôm đó thầy đưa cho em bảo đi siêu thị mua ít đồ, tủ lạnh trống không rồi. Vị chi là có hai triệu. Hai đứa mừng rỡ dắt nhau vào quán ăn hai tô bún. Xong rồi bọn em chạy ra bến mua vé xe về quê. Gần về tới nhà thì cứ thấy xôn xao. Tiếng cười nói rộn ràng. Em gọi mẹ từ ngoài cổng theo thói quen ngày xưa. Cửa đóng. Em chạy ra cổng hỏi bà Tư quán nước thì bà bảo mẹ con đi lâu lắm rồi. Nghe bảo là lên dì Hai thăm con cơ mà, thế hai mẹ con không gặp nhau à. Ôi trời, hôm nay ế ẩm, chẳng ma nào ghé uống nước cả. Tại cái ông Ba hỏi vợ cho thằng Minh vừa bên nước ngoài về. Nghe đâu tháng sau cưới rồi hai đứa nó sang Mỹ ở luôn. Nhà con nhỏ ở bên Mỹ, giàu lắm. Hôm nay mở tiệc đãi cả làng. Sao mà cái số sướng vậy cà. Em nghe tai mình ù ù. Anh Ti…Bé Lọ nhớ phải ngoan ngoãn và chờ anh Ti về đấy nhé. Sau này anh Ti sẽ lấy bé Lọ làm vợ. Sao anh lại cứ gọi em là bé Lọ? Thì bình không phải là lọ thì là gì, ngốc này. Sau này anh Ti sẽ là hoàng tử, và bé Lọ sẽ là Lọ Lem như trong truyện cổ tích ấy, chịu hông? Bé Lọ chịu, nhưng giờ hoàng tử quên Lọ Lem mất rồi. Hoàng tử cưới công chúa, còn bé Lọ thì mãi mãi vẫn chỉ là Lọ Lem. Mà cũng đúng thôi. Rốt cục thì bé Lọ cũng chỉ là một con ô sin thôi mà. Anh Ti không gọi em là Bình, mà gọi là Lọ. Còn mọi người không gọi em là người giúp việc, mà gọi em là ô sin. Nghe tên Lọ cũng thảm, mà tên ô sin cũng thảm. Ừ. Em là một con ô sin, ô sin thứ
  12. thiệt. Trời! Sao tự nhiên lại mưa vậy cà? Trời với chả đất. Giọng bà Tư thoang thoảng như gió. Á, đau. Sao bà bóp tay tui đau dữ. Trời mưa thế này đi đâu giờ? Em không muốn nói hay không nói được cũng chẳng biết nữa. Em cứ thinh lặng và kéo tay con bạn lôi đi. Biết mẹ ở đâu bây giờ? Đi đâu đây? Cái bà này…giọng con bạn vẫn lanh lảnh trong tiếng mưa ì ào…
nguon tai.lieu . vn