Xem mẫu

  1. Cậu trai có đôi mắt đa tình TRUYỆN NGẮN CỦA NGUYỄN VÂN Hoan thích nhìn thật lâu vào một thứ gì đó, một người nào đó. Mắt cậu nhóc ươn ướt, mơ hồ. Với tôi, đấy là một điều thú vị. Hoan lạ hơn hẳn những cậu trai khác mà tôi từng gặp. Không còn quá nhí nhảnh với cái tuổi mười chín, năm đầu Bách Khoa khiến cậu nhóc trông như một anh chàng cố tỏ ra mình hiểu đôi chút về đời, nhưng kỳ thực còn non nớt như một chú nai tơ. Đó là cái tuổi mà người ta chỉ nhìn thấy 2 màu: xanh của ước mơ và hồng của tình yêu. Tôi hiểu lắm! ... Hoan chính thức trở thành cư dân xóm trọ tôi vào một ngày mưa dầm dề đầu tháng 9. Khi ấy, tôi đã là cô sinh viên Báo chí đi đi về về trên những con đường Thủ Đức quen thuộc này hơn một năm. Tôi thích cái nhìn ngơ ngác của cậu nhóc. Nó làm tôi nhớ về những ngày đầu tiên trên đất Sài thành, nhớ cái hình ảnh của chính mình một năm về trước. Khi tôi bắt gặp ánh mắt Hoan ở nhà chờ xe buýt sáng mưa với độc nhất một chiếc ba lô trên vai, tôi hiểu hình ảnh đó sẽ còn theo mình rất lâu. Ngang tàng, bụi bặm, một chút ngỡ ngàng, và… đại loại thế! … _Chị, cà phê không? Hoan liến thoắng mời bằng cái giọng Bình Định đặc sệt. Tôi phì cười. _Giàu thì cho một gói. Cậu nhóc gật đầu. Đôi mắt cười trong trẻo. Hai chị em đi dạo quanh vườn xoài, vừa uống từng ngụm cà phê. Chiều đổ dồn trên vòm lá. Lưa thưa vài tiếng chim hót hiếm hoi. Tôi giật mình, cà phê ngọt quá! Năm nhất mà! Chán thật, hình như mình già…
  2. _Bọn thằng Vỹ, thằng Ngọc đâu? _Đi ôn bài chị ạ, dưới hội quán ấy. _Sao em không đi với tụi nó? _Thôi, em lười…Tụi nó bảo xuống dưới em lại nhìn chằm chằm vào cô nào đấy… Bất chợt Hoan quay sang nhìn tôi. Vô cùng cảnh giác, tôi đi lùi lại đủ để tránh một chút. Thú thật, là chị em, quen lắm rồi với cái nhìn của Hoan, tôi vẫn ngại nhìn thẳng vào cậu nhóc. Một cái gì đó sẽ đốt cháy mình ngay trong giây lát. Nhiều khát vọng và yêu thương rạo rực … _Chị có cảm giác gì không? _Là sao? Tôi chớp mắt. _Tụi nó bảo mắt em không bình thường. _...Chị không có. Nhảm quá! _Ừm, ít ra …còn có chị. Tôi lặng yên không đáp. Hình như mình vừa nói dối thì phải. … Tháng mười. Sài Gòn se se lạnh. Buổi chiều đi học về, ghé qua H5. Cửa khóa. Chắc là mấy cậu nhóc đi đá bóng rồi. Chẳng hiểu sao thấy buồn. Dạo này lạ! Mình mới hai mươi thôi, đời còn đẹp, còn xanh và hồng! Sinh viên năm hai, nhiều khát vọng lắm. Và tình yêu… Mùi khói bay ngang chiều nhắc nhở. Chao ôi, yêu đi chứ, cho kịp thời sinh viên ngắn ngủi. _Chị nhớ ai đó? Một ánh mắt nóng bỏng phía sau lưng. Tôi giả bộ bận bịu với chảo thức ăn đang nấu dở, không quay lại nhìn Hoan. _Chị có phải trẻ nhóc như em đâu! _Chị chỉ hơn em một tuổi thôi.
  3. _Một tuổi vẫn là khoảng cách! _Nhưng em không còn là trẻ con! Hoan cáu, giận dỗi bỏ về. Đôi mắt cậu nhóc không cười. Tôi biết Hoan chỉ muốn tỏ ra quan tâm bà chị cùng xóm trọ này thôi. Hình như tôi già thật. Tôi thấy mình vô cớ. … Có đến hơn nửa tháng, Hoan không chạy qua nhà tôi như trước. Kể cả bọn thằng Vỹ,thằng Ngọc. Tụi con gái H3 đồn H5 có bồ. Ừ, thì có. Có sao?Con trai mà, từng tuổi ấy chưa có mới gọi là có vấn đề! Tôi cười buồn _Sao mấy đứa không ráng như tụi nó đi. Ở đó mà xì xào. Năm một là cao giá lắm. _Tụi nó đa tình lắm chị ạ! Cứ nhìn mắt thằng Hoan thì biết. Dính vào chỉ khổ mình thôi. Con Thảo cong môi. …Tôi bỗng chột dạ. Tụi “trẻ con” còn hiểu. Sao mình “người lớn” gì mà ngốc thế. Vỹ và Ngọc đi suốt. Tụi nó ham đá bóng. Thích hai đứa con gái cũng mê bóng đá. Đang mùa Euro, bốn đứa bốn cái áo MU. Đêm nào cũng ngồi cà phê xem bóng đá tới gần sáng. Sức trẻ nóng hôi hổi trong cái xóm trọ nhỏ bé này. Nhưng tuyệt nhiên không làm bỏng rát tôi bằng…ánh mắt của cậu nhóc Bình Định. Rồi một hôm trời mưa, gió rít trên mái tôn phòng trọ, Hoan đi cùng một cô bé xinh xắn về nhà. Bỗng dưng tôi buồn. Con Linh nhìn tôi. _Trông chị cứ như một chiều hoàng hôn ý! _Không đâu! Tại chị lớn rồi, đôi lúc nó thế! _Sao chị không yêu đi? … Ừ nhỉ, sao mình không yêu đi? Tôi thở dài nhìn đống bài vở để tìm kiếm một lý do chính đáng. Không, chẳng phải!... Chợt nghe nóng rát sau lưng, tôi quay thật nhanh ra cửa. Không có đôi mắt nào cả. Càng ngày mình càng sao thế này?!...Một tuổi vẫn cứ là khoảng cách. Không dành cho mình.
  4. Tháng sau, xóm trọ đồn Hoan có bạn gái mới. Đôi mắt hút người của cậu nhóc không làm tôi cho điều ấy là lạ. Chỉ không hiểu sao, cứ chiều chiều, đang nấu ăn, đang làm bài tập, thậm chí đang đi trên đường, tôi đều cảm thấy một ánh nhìn rát bỏng phía sau lưng. Không của ai cả. Là sản phẩm tưởng tượng của một con người già nua hay tưởng tượng chăng? Có thể. Vớ vẩn. Đáng nhạo lắm! Thi hết học kỳ, tôi dọn mấy thứ linh tinh chuẩn bị về quê. Mấy phòng khác cũng rục rịch dọn dẹp. Không khí cứ buồn buồn. Khi tối, mấy đứa con gái đã rủ nhau làm tiệc chia tay chia chân. Tôi không tham gia. Tôi sợ những tiệc chia tay. Thể nào cũng có nước mắt. Mà nước mắt lại làm người ta mềm yếu… Có tiếng gõ cửa nhẹ. Tôi quay lưng. Bắt gặp một đôi mắt. _Hoan ! _Em vào được không? _...Ừ, vào đi nhóc. Tôi quay lại với đống đồ đạc lộn xộn, bỏ mặc Hoan ngồi gượng trên ghế. Im lặng một lúc lâu, Hoan lên tiếng trước. _Kỳ sau em đi khỏi đây. _Đi đâu? Chiếc lọ cắm hoa rơi vụt khỏi tay tôi . Tiếng thủy tinh giòn tan trên nền xi măng lạnh. Bất ngờ lắm sao? Mình bệnh thật! Cậu nhóc cúi xuống đống thủy tinh vỡ. Tôi thấy má mình rát bỏng… Không! _Em xin lỗi. Nhưng… _Đừng ngốc ạ. Mình là chị em tốt mà. _... Một khoảng không sâu hoắm ùa vào trong tôi. _Chị không chịu hiểu! Hoan đứng lên, buồn bã, đôi mắt nhạt nhòa. Thủy tinh cắm vào tay tôi những vết đau…
  5. … Sau Tết, Hoan đi thật. Tôi vẫn ở xóm trọ cũ. Vỹ và Ngọc cũng chuyển chỗ, mang theo hai đứa con gái cùng tình yêu bóng đá. Chiều. Mùi khói nhắc tôi nhớ về những ngày đã qua. Tôi nhớ những lần đi xem H5 đá bóng cho Bách Khoa, nhớ những trưa oai oải nắng, cả xóm í ới rủ nhau đi mua kem, và nhớ lắm một đôi mắt rát bỏng, nhiều khát vọng và yêu thương rạo rực…Hoan. … Đức chở tôi đi lòng vòng. Chiều thành phố nhiều nắng và gió. Bên Đức, mọi thứ rất bình yên. Không mệt mỏi, ưu phiền, nhưng tuyệt nhiên cũng không khao khát gì. Tôi chăm đi cà phê mỗi tối. Cà phê không còn ngọt nữa. Xanh nhạt và hồng nhạt cuộc đời!... Biết đâu khi tôi ngồi sau Đức, Hoan cùng ai đó đi qua tôi trên những con phố rất dài. Cậu nhóc lại nhìn chằm chằm vào ai đó, cái nhìn rát bỏng mà tôi đã từng chạm phải. Tôi tự nhủ mình. Nhỏ Thảo vẫn thường xuyên cảnh giác: “Đừng dính vào những cậu trai đa tình!”. Nhưng hình như trong tôi đã tồn tại những mảnh vỡ, nhỏ thôi, mà rất sâu_những mảnh vỡ trong trẻo của một đôi mắt cười. Tôi hiểu rằng Hoan đợi. Và tôi, theo một nghĩa nào đấy, cũng đang đợi. Chỉ có điều, khoảng cách vẫn là khoảng cách…
nguon tai.lieu . vn