Xem mẫu

  1. Liệu...............
  2. Ngàycô rời cậu ra đi.Cậu như chú cún con bị bỏ rơi mà nói rằng: -Cậu đi rồi ai sẽ yêu tớ. Nhưng cậu lại quên rằng,cô chưa từng thật sự yêu cậu -------------------------------------------------------------------------------- Bốn năm trước. Cả hai đều là kẻ xa lạ.Anh là học sinh mới chuyển về trường.Cô là lớp phó học tập của lớp.Chắc hẳn ai cũng nghĩ họ sẽ học chung mới nhỉ.Nhưng đời không như phim.Làm gì mà dễ gặp nhau như thế.Học chung trường với nhau.Hai người xa lạ.Vì cả trường thì hơn ngàn học sinh.Nhưng nếu có duyên ta sẽ gặp nhau thôi. Trong trường anh có quen với người anh họ học chung.Và thật may người anh đó chung với với cô nàng.Và tất nhiên đến đây họ cũng chưa gặp nhau.Vì khi mới chuyển trường thì ai mà nghĩ nhiều thế.Anh không nhút nhát nhưng bị động.Cô không phải hot girl nhưng có tố chất của một thục nữ.Anh học không giỏi nhưng đủ trình để lên lớp.Anh đã từng yêu nhưng cũng từng là thằng đểu.Nhưng anh không hư và luôn cho rằng mình rất đa tình.Nhưng ngược lại anh là người lụy tình.Và tất nhiên cô cũng từng quen một vài người.Nhưng năm lớp 12 tuổi 18 đời người.Ai lại muốn những năm đèn sách bị ảnh hưởng bởi yêu đương chứ.Nên bây giờ cả hai đều độc thân.
  3. Môn toán là môn khó nhất đối với anh.Và tất nhiên học thêm là điều tất nhiên phải làm.Ai mà lại muốn rớt tốt nghiệp chứ.Được thằng anh họ dẫn đi học chung.Cả hai đã gặp nhau. Cơ hội đã đến nhưng anh thì chỉ muốn đến học thôi.Anh lại không phải loại chưa từng thấy gái đẹp.Vừa nhìn cô anh nghĩ :" Người này không bao giờ là kiểu người tôi thích.Vì vậy cứ yên tâm mà làm bạn , hỏi bài này,người ta học giỏi thế.Rồi có khi khiến người ta thích mình cũng nên chứ.Keke Mình đẹp trai thế mà." Vâng, anh luôn nghĩ mình là kẻ lừa tình chuyên nghiệp nhưng thực ra không phải thế. Ngày tháng năm,thời gian trôi đi 3 tháng.Mỗi tuần gặp nhau 3 lần.Dần dần nó như là một thói quen.Anh âm thầm cảm ơn môn Toán.Vì nó là lý do duy nhất để anh liên tục nhắn tin cho cô.Anh vẫn chưa phát hiện mình đã yêu.Bởi vì anh luôn nghĩ mình sẽ là người bị thích.Anh muốn cô ấy yêu anh.Nhưng lại ngược lại.Cho đến một ngày , cô không đến lớp.Cả chiều đó anh không yên.Trong đầu luôn nghĩ : "Tại sao thế , có khi nào xảy ra chuyện gì không.Trời đang mưa. Anh bắt đầu lo lắng.Nhìn đầu hồ rồi nhìn ra cửa.5 phút , 10 phút , .........Hết giờ ".Anh đi về.Ngày đầu tiên vắng cô.Thói quen bị đảo lộn."Hay bị tai nạn.Cô siêng thế mà.Mấy lần trước đấy mưa có nghỉ đâu." Dấu chấm hỏi lấn át cả đầu anh.Lúc đó anh cuống
  4. cuồng lên và biết rằng mình đã yêu cô.Anh không thất vọng vì khi yêu anh luôn nghĩ người đó xứng đáng với tình yêu đó. Về đến nhà,trời vẫn mưa.Anh cố gọi cho cô nhưng không ai bắt máy.Nỗi lo lắng tăng thêm.Sợ hãi.Trời mưa, dòng người hối hả. Tấp nập. Xe cộ đèn còi inh ỏi.Đua nhau như bị rượt.Xe máy chạy như điên.Đường trơn.Những suy nghĩ cứ nảy ra.Một ngày trôi qua.Anh không liên lạc được với cô.