Xem mẫu

  1. lãng tử của tôi !!!!
  2. Cái gì nữa đây? - Mời kẹo mút, không ăn thì thôi. Sơn đang định bỏ cái kẹo vào túi ngực thì bị đứa con gái tinh quái ấy giật lại: - Ấy! Cho thì ăn. Tội gì không lấy! - Đồ tham ăn!
  3. - Cậu là đồ keo kiệt thì có! Mời mỗi một cái! - Này! Nhóc con ! Nhi cầm cái kẹo mút, huơ huơ trêu ngươi cậu bạn cùng lớp tín chỉ, rồi đi vào lớp. Vừa giận lại vừa thấy vui vui, Sơn tự hỏi sao một đứa nhí nhảnh như Nhi lại có thể thi vào trường Kinh Tế nhiều bon chen này nhỉ, đáng lẽ Nhi phải thi vào trường sư phạm mẫu giáo để chơi với bọn trẻ con. Nhưng với cái tính cách, nóng nảy, ương bướng không chịu nhường ai cái gì thì … haiz … chỉ nghĩ thôi Sơn đã thấy bọn trẻ con khổ rồi. Thật không hiểu cô bé này thuộc loại quái đản nào nữa. Ôi ngày đầu tiên gặp cô bạn này đúng là một ngày đáng nhớ… - Chỗ này là chỗ tôi!
  4. - Không tôi nhanh hơn chứ! Có cần tìm người làm chứng ko? Này cậu, ai đến trước? Sơn quay sang hỏi ngay người ngồi trên, nhìn với vẻ dọa dẫm, cậu bạn ngồi trên đang định nói là Sơn đến trước thì Nhi nhỏ nhẹ: - Cậu thấy tôi để cặp vào đây trước rồi ra ngoài đúng không? Nhỏ nhẹ thật nhưng nhìn ánh mắt Nhi, cậu bạn đó biết đó cũng là lời nhắc nhở. Tình hình có vẻ căng:
  5. - Ôi … tôi chẳng thấy gì đâu. Bàn này có hai chỗ ngồi mà, với lại còn bao nhiêu bàn sao cứ phải chọn cái bàn thứ hai này chứ! - Thích thôi! – cả hai cùng đồng thanh, làm cậu bạn ngơ ngác không biết nói gì. Thầy giáo vào lớp, Nhi và Sơn hậm hực ngồi vào cùng một cái bàn. Buổi học đầu tiên của kì 2, thầy giáo lại phổ biến những điều “ biết rồi, khổ lắm, nói mãi!”, ngán ngẩm, Sơn quay sang Nhi: - Cậu thật quái đản, tại sao lại thích tranh vơi tôi! - Vì tôi thích vị trí này, cậu cũng tranh với tôi đấy thôi.
  6. - Tôi cũng thích? - Tại sao? - Vì … 12 năm học tôi đều ngồi vị trí giống như vậy! you? - Tôi thì không ngồi bàn hai, vị trí này thì không chịu được, nếu được thì ngồi chung, thế thôi. Không tranh cãi nữa. - Cậu thật quái đản!
  7. - Nói nhỏ cậu nghe nè… quái đản còn nhẹ, mẹ tôi còn nói tôi quái thai cơ….^^ - …. ( Sơn không biết nói gì hơn, vì vị trí này, từ giờ đến hết học kì, cậu phải ngồi cạnh một “quái thai”) …. Trở lại lớp học hôm ấy nào! Buổi học thứ 9, thầy giáo đang điểm danh: - Hoàng Sơn! - Có!
  8. - Cậu có muốn thi không? Nghỉ gì mà nhiều thế! - Dạ có! Không muốn thi thì hôm nay em đã nghỉ buổi thứ 4 rồi thầy ạ! Cả lớp bật cười. Vị thầy giáo môn Quân sự chung, ngẩng lên, sửa lại cặp kính cận, nhìn quanh lớp, nhìn đến chỗ nào chỗ ấy ngưng tiếng cười. Rồi thầy dừng lại ở chỗ Sơn: - Biết thế là tốt!Bài kiểm tra giữa kì 9, trừ 1 điểm nói nhiều còn 8.
  9. - Dạ, thầy bất công thế ạ! - Muốn trừ nữa hả? 8 trừ 1 còn… - Dạ thôi, thầy… Thấy thầy nhấc bút không trừ điểm nữa, Sơn thở phào. Chợt quay sang Nhi, thấy nhỏ đang gục xuống bàn mà cười, Sơn điên tiết: - Cậu cười cái gì?
  10. - Mấy khi được thấy thầy như thế! - Xem thầy làm gì được tôi! Điểm kiểm tra cao thế cơ mà. Sơn nhắc đến điểm bài kiểm tra, Nhi ngừng cười, trở lại mặt lạnh: - Trả công đi! - Công gì? - Công cho cậu chép bài. Mau không tôi thưa thầy bây giờ!
  11. - Đừng!!! sao cậu cứ thích đe dọa người khác thế nhỉ? Được rồi hôm nào tôi dẫn cậu đi bờ hồ ăn kem. - Nhớ đấy! - Biết rồi! Thầy giáo đúng là khó tính thật, bắt làm slice thuyết trình cả môn này nữa. Nhi và Sơn được giao nhiệm vụ phải hoàn thành phần slice cho nội dung thuyết trình. Vậy là 1 chiều đó, ở một góc sân vắng sau kí túc xá…
  12. - Để phông màu trắng đi cho đơn giản. - Hâm à! Màu xanh lá non đi! - Này con gái các bà lúc nào cũng xanh với đỏ… thật là… “ rồi từng đêm anh mơ thấy em….” - Nghe điện thoại đi kìa! - ừ… Alo, Hồng à! Hôm nay anh bận rồi, khi khác anh dẫn em đi chơi nhé! ….. uh ok bye em.
  13. - Vậy lấy màu xanh da trời đi! - Ờ… thế cũng được - Vậy làm bao nhiêu cái slice nhỉ??? - Cứ làm đến đâu hay đến đó! Xem nào…. “rồi từng đêm anh mơ thấy em, mơ được bên em tay nắm tay….” - Có điện thoại!
  14. - “ Alo, Điệp,… sao sinh nhật em à? Bận quá anh quên mất! anh đền em sau nhé!... bye bye.” Mệt thế không biết! - Tưởng phải hạnh phúc vì bao nhiêu em vậy quanh thế chứ! - Vui cái nỗi gì! Toàn những tiểu thư đỏng đảnh…. “rồi từng đêm…” này nghe hộ cái! - Làm gì?
  15. - Giả giọng mẹ tôi mắng em này vài câu cho sợ đi!- Nhi nghe thế cầm lấy điện thoại, e hèm giả giọng rồi : - Ai đấy! giờ này Sơn nó còn đi học, gọi gì mà lắm thế! 30 chục cuộc gọi nhỡ rồi! Tý tuổi đầu không lo học cứ gọi điện cho con trai là thế nào!..... có nhắn gì không….ừ…rồi! - Haha … cậu giả giọng như thật! - Biệt tài của tôi đấy! - Vậy à, ngày xưa tôi cũng có một cô bạn giỏi giả giọng lắm! Mà sao rồi?
  16. - Bé vừa gọi điện á! Sợ xanh mặt rồi! cứ xin lỗi rối rít! Mà cậu muốn an lành thì tắt điện thoại cho tôi nhờ. - Uh… tắt đây!... à hôm tới đi ăn kem nhá! - Bao giờ? - Chủ nhật, đỡ phải nợ nần lâu! - Rồi giờ thì làm đi! Không đến tối không xong.
  17. - Chuyện nhỏ! Nhìn đây này!... ………. Vụ thuyết trình thành công tốt đẹp, đúng là công nghệ thông tin với chàng lãng tử tên Sơn chỉ là chuyện nhỏ. Để ăn mừng sự kiện này thì Sơn và Nhi rủ nhau ra bờ hồ ăn kem Tràng Tiền. Trời đầu hè, lại vào buổi chiều, gió thổi mát lộng, chưa ăn kem vội, hai đứa rủ nhau dạo quanh hồ Gươm một lượt. Cây lá nơi đây vào hè nên trở nên xanh mát, mấy cây lộc vừng trổ hoa đỏ xinh xinh, có một cây hoa nào đó mà Nhi không rõ tên đang tỏa ra mùi thơm rất dễ chịu, hoa không đẹp nhưng nếu thiếu đi mùi hương do nó tỏa ra thì thật là thiếu sót cho một nơi như thế này. Sơn đi cạnh Nhi, hiếu động như một đứa trẻ con, thỉnh thoảng lại nhảy lên bứt một chiếc lá, làm những chiếc lá khô bay lả tả trên đầu cả hai. - Cậu ra bờ hồ bao nhiêu lần rồi mà vẫn như lần đầu tiên thế!
  18. - Ra nhiều lắm rồi, không đếm được. Sơn nói và cười rất tươi, nụ cười ấy không giống nụ cười của một chàng lãng tử ngang bướng, tinh quái thích trêu đùa với con gái, nó trong sáng và hồn nhiên như một đứa trẻ con 19 tuổi, và… có một cái gì đó rất quen với Nhi, quen lắm. - Sao cậu cười nhiều vậy? - Ơ hay! Vui thì cười, vậy mà cũng hỏi! Mà cũng lạ thật tự dưng đi đến đây với cậu tôi thấy rất vui.
  19. - Khổ thân mình, có sức mạnh gợi dậy niềm vui trong ai đó! - Lại bắt đầu rồi đấy! nhóc con ! Bỗng tiếng điện thoại réo… “ cầu vồng tan sau mưa mình em đứng chờ….” - “Alo…. Kiên à! … ừ tớ nhớ mà… uhm… có! Biết rồi!”… haiz… lắm chuyện thật! - Sao thế! Ai vậy?
  20. - Bạn cùng lớp cấp 3 thôi, không sao. - Nhưng thấy cậu có chút không bình thường! - Vớ vẩn, thôi vào ăn kem đi. Hai người vào quán kem gần đó ăn kem, nhưng Sơn thấy Nhi lạ lạ, không còn vui vẻ như trước đó. Khó chịu, Sơn lên tiếng hỏi: - Đúng là có chuyện gì với cậu thật! đưa điện thoại tớ xem ai gọi để gọi lại mắng cho một trận nào!