Xem mẫu

Tháng Mười Hai năm 1946<br /> <br /> <br /> <br /> <br /> <br /> JENNIFER<br /> <br /> <br /> Jennifer đứng trên ghế cố nhét hộp đựng mũ vào ngăn kệ trên cùng của tủ đựng quần<br /> áo. Bỗng cô chúi người khi hai chiếc va ly rơi xuống, suýt nữa trúng đầu.<br /> Cô rên rỉ:<br /> - Cái phòng kho này thật là bất tiện.<br /> Anne giúp cô xếp gọn lại hai cái va ly để trên kệ.<br /> - Em muốn nhường tủ quần áo của em lại cho chị nhưng nó đã đầy ắp, với đủ thứ quần<br /> áo chị nhường cho em.<br /> - Làm sao một khách sạn lại dự tính bất cứ một ai có thể sống với hai tủ quần áo nhỏ<br /> như thế này? Tại sao Adele không thể tìm ra một nhân vật thượng lưu người Anh và ở<br /> luôn tại London? Chúa ơi, sao tôi nhớ căn hộ đó quá.<br /> - Đây là các tủ quần áo khá lớn, Jen, chỉ vì không ai muốn mặc tất cả các y phục này.<br /> - Và tôi thù ghét tất cả các thứ đó.<br /> - Jen, chị không dám mua thứ khác! Em đã có một tủ quần áo đẹp nhất trong thành<br /> phố chỉ vì chị đã chán bất cứ cái nào chị vừa mặc xong. Cặp mắt của Lyon cứ như nổ tung<br /> ra khi thấy em liên tục xuất hiện trong nhiều bộ quần áo mới.<br /> - Thế thì nếu Tony cho chị chiếc áo lông chồn mới nhân dịp Noel, em sẽ lấy chiếc áo<br /> cũ của chị.<br /> - Áo cũ? Chị vừa mới mua năm ngoái.<br /> - Chị căm ghét nó vì nó làm chị nhớ đến ông hoàng. Vả lại đó là chiếc áo lông chồn<br /> hoang, nó sẽ rất phù hợp với mái tóc của em. Chị muốn có một chiếc áo màu sẫm hơn.<br /> - Vậy em sẽ mua lại của chị.<br /> - Em đừng có ngớ ngẩn nữa.<br /> - Em có tiền, Jen à. Henry đã đầu tư chiếc nhẫn cùng với số tiền 12 ngàn của em.<br /> - Cô làm cách nào?<br /> - Em chỉ bán được chiếc nhẫn với giá 20 ngàn. Nó có giá trị hơn thế nhưng người ta<br /> bảo khó tìm được thị trường. Và Henry đã đầu tư tất cả vào ATT, tiền lời cổ phần ở đó<br /> không cao lắm, nhưng kể ra cũng thuộc vào loại khá.<br /> - Vậy thì cô không nên đụng vào số vốn đó.<br /> - Chị thật là người mà em rất thích trò chuyện. Các ta.p chí Vogue và Harder tháng này<br /> đã đăng hình chị và chị không để dành lấy một xu. Thành thực mà nói, Jen, đáng lẽ ra chị<br /> đã kiếm được cả một gia tài kể từ khi ký hợp đồng với hãng Longworth. Nhưng chị đã chi<br /> tiêu tất cả vào các khoản mua sắm quần áo. Mọi việc chắc sẽ khác nếu chị để ý đến vấn đề<br /> <br /> đó.<br /> - Vừa mua sắm áo quần vừa gởi tiền cho mẹ thì tôi làm sao có thể để dành được? Công<br /> việc người mẫu đem lại ba bốn trăm mỗi tuần, nhưng đó không phải là đồng tiền thực sự.<br /> Không, gia tài của tôi thực sự là Tony. Tôi đã hai mươi sáu tuổi rồi, Anne à, và tôi không<br /> còn nhiều thời gian để lo cho tương lai. Tony rất thích các kiểu áo quần của tôi, và báo chí<br /> gọi tôi là đẹp một cách say đắm. Tôi nghĩ về điều đó như một sự đầu tư. Tôi đang xử dụng<br /> tất cả tiền bạc của tôi theo hướng này và liệng một con xúc sắc để thử bắt Tony. Nếu chiến<br /> thuật này đạt tới hôn nhân, tôi sẽ sung túc suốt đời.<br /> - Vẫn không có lý do gì khiến chị bỏ chiếc áo choàng lông chồn.<br /> - Mọi người đã trông thấy tôi mặc chiếc áo đó hơn một năm nay. Nếu thành hôn với<br /> Tony, tôi sẽ có cả tá. Và trừ phi cuốn sách của Lyon thuộc loại bán chạy nhất, cô sẽ phải<br /> chờ đợi một thời gian dài mới có được chiếc áo lông.<br /> - Phải…em vẫn nghĩ mọi việc có thể bị trở ngại. Anh ấy vừa viết xong cuốn sách tuần<br /> trước.<br /> - Tuyệt quá! Bây giờ thì hai người có thể làm lễ thành hôn.<br /> Anne bật cười.<br /> - Chuyện đâu đơn giản vậy. Trước hết cuốn sách phải được một nhà xuất bản chấp<br /> nhận. Anh ấy đã đưa cuốn sách cho Bess Wilson – bà ta là một đại lý văn học rất quan<br /> trọng. Nếu bà ta thích cuốn sách này và đồng ý giúp đỡ thì kể như Lyon đã đi được nửa<br /> đường. Nhà xuất bản sẽ tự đọc bản thảo, với sự quan tâm, nếu cuốn sách được Bess<br /> Wilson giới thiệu.<br /> - Bao giờ anh ấy mới biết kết quả?<br /> - Chỉ trong nay mai thôi. Anh ấy hy vọng có kết quả trước lễ Noel. Ơ kìa, đĩa hát của<br /> Neely bị xước mất rồi.<br /> Nói xong Anne chạy vội đến chỗ máy hát và đẩy kim về phía trước.<br /> - Cô đã chạy mòn cả tập đĩa đó rồi.<br /> - Thật quá xuất sắc. Em hết sức hãnh diện về Neely. Em không thể chờ đợi tới lúc<br /> phim được trình chiếu.<br /> Jennifer đóng sầm cửa tủ lại.<br /> - Bây giờ tôi có thể tắt máy được chưa? Tôi muốn đọc sách.<br /> Anne liền tắt máy hát.<br /> - Jen, đã hai giờ sáng rồi. Cả hai chúng ta cần phải đi ngủ.<br /> - Tôi để đèn suốt đêm có làm cô khó chịu không?<br /> - Không, em chỉ bị khó chịu vì được ngủ ít quá. Đôi khi em thức giấc nửa đêm và thấy<br /> giường chị vẫn trống.<br /> - Tôi đi ra phòng khách hút thuốc lá để khỏi làm cô khó chịu.<br /> - Chuyện gì vậy Jen? Tony?<br /> <br /> Jennifer nhún vai.<br /> - Một phần nào thôi, nhưng tôi đã mất ngủ cả một năm nay. Dù vậy tôi vẫn đang lo<br /> ngại về Tony. Trong tháng hai anh ấy sẽ đi California để khởi đầu một chương trình biểu<br /> diễn trên đài phát thanh.<br /> - Có lẽ anh ấy sẽ đề nghị thành hôn trước khi đi.<br /> - Không đâu, chừng nào Miriam còn quanh quẩn nơi đây. Khi ở một mình, tôi có thể<br /> bắt anh ta làm gần như bất cứ chuyện gì. Nhưng chúng tôi chỉ ở một mình ở trong giường.<br /> Tôi không thể đóng vai một quan toà cử hành hôn lễ trong lúc chui vào chăn.<br /> - Còn chuyện trốn đi theo anh ấy?<br /> - Tôi đã nghĩ đến chuyện đó vì còn luôn luôn có Miriam. Nhưng chuyện không đơn<br /> giản như vậy. Lúc ở trên giường anh ta hứa hẹn mọi điều. Nhưng lúc xuống khỏi giường<br /> anh ta lại nghe lời Miriam. (Jennifer đi vào buồng tắm). Bây giờ cô hãy đi ngủ. Cả hai<br /> chúng ta cùng lo lắng cũng chẳng có ích gì. Tôi sẽ nghĩ ra một giải pháp.<br /> - Chị nên cố ngủ một chút thì hơn – Anne vừa nói vừa vỗ nhẹ chiếc gối của nàng cho<br /> ngay ngắn lại.<br /> - Tôi sẽ cố thử xem. Nhưng trước hết tôi phải tập thể dục và bôi kem.<br /> Jennifer nhìn bộ mặt của mình dưới ánh đèn gay gắt của phòng tắm. Mấy nếp nhăn<br /> đang hình thành phía dưới đôi mắt. Trong bốn năm nữa cô sẽ ba mươi tuổi. Vở “Đụng<br /> phải Trời” có thể trình diễn cho tới tháng Sáu, nhưng cô đã tham gia trong đó một năm<br /> nay. Không có chuyện gì sắp xảy ra. Tất nhiên vẫn còn hợp đồng do hãng Twentieth đề<br /> nghị. Nhưng nếu ký hợp đồng này và theo Tony đến miền duyên hải Thái Bình Dương, cô<br /> sẽ không bao giờ chiếm được anh. Còn nếu đi một mình, liệu anh có nhớ cô đến mức nhắn<br /> cô đến không? Không có hy vọng gì cả! Miriam sẽ bảo đảm cho anh ta chìm đắm giữa<br /> đám các cô gái xinh đẹp. Những cô gái trẻ đẹp.<br /> Nhất định Tony vẫn tưởng cô chỉ có hai mươi. Nhưng khi đã trông thấy một cô gái thật<br /> sự mười chín, hai mươi, liệu anh có nhận xét cô hơi rã rời? Mới đây Miriam đã nhìn chằm<br /> chằm vào cô, hỏi nhiều câu buồn cười, cố làm cho cô lúng túng về các vụ hẹn hò hồi còn<br /> đi học. Ơn Chúa, Tony không thông minh cho lắm. Anh đột ngột cắt ngang câu chuyện.<br /> Quả thực Tony không được thông minh. Hoặc chính Miriam đã lấn lướt quá nhiều đến nỗi<br /> anh không bao giờ có dịp? Cô bôi thêm kem vào dưới mắt. Cô cần phải ngủ. Cô trở ra<br /> phòng ngủ. Anne gần như đã ngủ. Cô lên giường và tắt đèn. Một giờ sau cô vẫn tỉnh táo.<br /> Đêm nay lại vẫn như những đêm khác. Cô yên lặng bước xuống giường và đi ra phòng<br /> khách. Cô có thể ngủ, nếu có đủ nghị lực, cô đi tới chiếc túi xách và lấy ra cái chai nhỏ.<br /> Cô chăm chú nhìn những viên thuốc màu đỏ có hình viên đạn nhỏ xíu. Irma đã cho cô<br /> mấy viên thuốc này đêm qua. (“Chị chỉ cần uống một viên và chị có thể ngủ trong nhiều<br /> tiếng đồng hồ”).<br /> Seconnal Irma đã cho cô bốn viên. (“Chúng không khác gì vàng đối với em, em không<br /> thể cho chị nhiều hơn”), Irma đã thay thế Neely trong cuộc trình diễn. Cô ta xác nhận<br /> những “búp bê” (thuốc ngủ, tiếng lóng) nhỏ bé màu đỏ đã cứu sống cô. (“Em sẽ cho chị<br /> nhiều hơn nữa, Jennifer, nhưng chị cần có toa bác sĩ, em chỉ mua được 10 viên mỗi tuần”).<br /> Cô phải uống thử một viên? Thật là một ý nghĩ đáng sợ. Chỉ một viên thuốc màu đỏ<br /> <br /> nhỏ xiú như thế này mà lại có thể giúp ta ngủ được. Cô bước tới tủ để thức phẩm và rót<br /> một ly nước. Cô cầm viên thuốc trong một giây, cảm thấy tim mình đập mạnh. Đây là<br /> thuốc ngủ, kể ra thật buồn cười! Irma uống một viên mỗi đêm và cô ta vẫn tỏ ra khoẻ<br /> khoắn. Irma hay lo lắng mỗi khi lên sân khấu và cô ta, nhiều tháng sau, vẫn sẽ hay lo lắng.<br /> (“Em có cảm tưởng mọi người sẽ so sánh em với Neely trong lúc em hát. Cô ấy giờ đây<br /> chắc đã có nhiều người ngưỡng mộ”)<br /> Phải, một viên thuốc ngủ không thể tác hại. Cô nuốt viên thuốc, bỏ lại cái chai vào<br /> trong túi xách và trèo ngay lên giường.<br /> Bao lâu thuốc mới có tác dụng? Cô vẫn cảm thấy hoàn toàn tỉnh táo. Cô có thể nghe<br /> thấy tiếng thở đều đều của Anne, tiếng tíc tắc của chiếc đồng hồ trên bàn đêm, tiếng xe cộ<br /> lưu thông bên ngoài…thật ra mọi tiếng động nghe có vẻ vang xa hơn…<br /> Rồi cô cảm thấy tác dụng của thuốc. Ôi lạy Chúa, quả thực thật hết sức thú vị. Toàn bộ<br /> cơ thể cô có cảm giác không trọng lượng…đầu cô nặng nhưng lại nhẹ như không khí…Cô<br /> sắp sửa ngủ…ngủ…ôi viên thuốc nhỏ màu đỏ xinh đẹp biết bao!<br /> Ngày hôm sau cô đến gặp bác sĩ của Henry. Ông gạt phăng đề nghị của cô.<br /> Tình trạng sức khỏe của cô rất tốt. Chuyện quá vô lý! Không, ông ta không chịu cho<br /> cô toa thuốc mua Seconal. Ngừng uống cà phê hẳn. Bỏ luôn thuốc lá cô sẽ ngủ được. Nếu<br /> cô vẫn không ngủ được tức là cơ thể cô không cần ngủ.<br /> - Làm theo cách đó không được – Irma giải thích mấy ngày sau đó – chị không thể đến<br /> một vị bác sĩ giỏi để xin toa mua thuốc ngủ. Tốt nhất hãy tìm một viên bác sĩ vô danh tiểu<br /> tốt, một người mà tư cách có vẻ hơi mờ ám.<br /> - Nhưng tìm ở đâu? Irma, tôi đã ngủ bốn đêm liền với mấy viên thuốc màu đỏ quỷ<br /> quái đó, và quả thật là thần tiên. Tôi đã mất ngủ hai đêm qua vì không có thuốc.<br /> - Chị hãy đến một khách sạn hạng ba phía Tây thành phố - Irma giải thích – Chị sẽ<br /> thấy một tấm bảng hiệu bác sĩ trên một khung cửa sổ bẩn thỉu. Nhưng chị đừng bước<br /> thẳng vào và hỏi mua thuốc. Chị phải theo đúng thể lệ. Chị hãy bước vào nhà và nói chị là<br /> người nông thôn – California là tốt nhất. Chị đừng mặc áo lông vì nếu chị mặc, giá cả sẽ<br /> tăng. Chị cứ bảo với ông ta chị không sao ngủ được. Ông ta sẽ cố gắng nghe tim chị và chị<br /> cứ một mực bảo tất cả điều chị cần là được ngủ ngon mỗi đêm. Rồi ông ta sẽ yêu cầu chị<br /> trả mười đô la, cho chị một toa thuốc đủ dùng cho một tuần. và biết chắc mình sẽ trở lại.<br /> Ông ta cầm chắc mình sẽ được mười đô la mỗi tuần. Nhưng chị hãy tin em đi, như thế là<br /> đáng giá. Chị có thể phải thử mấy bác sĩ mới tìm thấy người mình cần – em đã bị hai<br /> người từ chối. Chị đừng đến khách sạn Markley – đó là nơi của em. Ông ta có thể hoài<br /> nghi.<br /> Jennifer tìm cho cô một bác sĩ ở đường 48 về phía Tây. Cô biết ông ta đúng là người<br /> mình cần gặp, khi hờ hững lôi ra một ống nghe đầy bụi và nghe tim cô một cách không<br /> thật tâm. Không còn nghi ngờ gì nữa, ông ta rút ra một tờ toa kê thuốc để trống.<br /> - Nembutal hay Seconal? – ông ta hỏi.<br /> - Viên thuốc màu đỏ - Jennifer khẽ nói.<br /> - Đấy là lượng Seconal vừa đủ dùng cho một tuần – ông ta vừa nói vừa đưa toa thuốc<br /> cho cô – uống thứ này cô sẽ ngủ ngon ngay, nếu không, cô hãy trở lại.<br /> <br />